Sau mỗi lần đi TRẢI NGHIỆM tôi thích giữ cảm xúc cho riêng mình hơn là chia sẻ với mọi người, nhưng riêng lần này tôi thực sự muốn để lại chút dấu tích của mình trong chuyến đi này.
Tôi tự lượng sức mình không thể tham gia chuyến leo Fan cùng mọi người nên sống chết tôi phải đi Pha Luông.
** Ngày thứ 1 : Xế của tôi là người chốt giữa đoàn, phải tập trung cao độ; tôi ngồi sau không dám làm phiền, lại ngồi ủ dột, mơ màng. Được cái trên quãng đường phong cảnh hữu tình, tâm hồn lại được bay bổng. Thoát khỏi cái Hà Nội ngột ngạt, tôi thích thú với với những vườn hoa khoe sắc bên đường, thích thú với cái cảm giác chạy trốn sự ngột ngạt ở thành phố. Nhìn gần 30 cái xe với một màu xanh đậm chất “ điện máy xanh”, đầu nhẹ bẫng đến khó tả, không cần phải suy nghĩ gì nhiều nữa, đây chỉ toàn màu xanh của cây, của trời và của những con người không thích sự bon chen.
Bay bổng chưa hồi kết lại phải về cái thực tại cái quãng đường từ điểm trường lên đồn biên phòng.
CHÊNH VÊNH, GẬP GHỀNH và MÊ LY
Nếu trước, khi nhìn thấy xe ngã chắc cũng HOẢNG, nhưng suốt quãng đường, xe leo lên rồi XÒE, rồi lại đi và XÒE, nó như là một cái sự hiển nhiên cần có. Cặp đôi hoàn cảnh xế – ôm của bọn tôi tiêu tùng 3 cái xăm mới.
Vẫn màu xanh ấy nhưng thực sự giờ nó thật nặng nề khi phải tự lê lết leo lên chứ không phải được đèo.
Nhìn mọi người đi trước qua được quãng đường nguy hiểm liền cùng dừng xe lại giúp đỡ các xe phía sau và cảnh báo các xe khác, người đẩy, người kéo, người hét lớn cảnh báo dù không biết có cùng đoàn hay không nhưng thật ấn tượng, đấy chẳng phải tinh thần tương thân tương ái, thượng võ mà thầy đã dạy sao?
Lên đến đồn biên phòng, cái bữa ăn của nhà đông con,lâu rồi không nấu bằng bếp củi với mấy cái nồi bự chà bá như thế, lại còn nấu giữa đất trời, quá là thú vị. Bát cơm đầu còn có chút thịt với rau, đến bát thứ 2 mới xoay xoay 2 vòng đã chỉ còn bát nước mắm, mọi ng chia nhau chút nước xào rau .

Thầy cũng không khác gì trò, không còn chút khoảng cách gì ở đây nữa cả. Nhà đông con bao nhiêu cũng hết, thật là vui vẻ, đầm ấm nhưng rút kinh nghiệm, sau này mọi nhà nên kế hoạch hóa, sinh ít con, ngày nào cũng thế chắc ngất.
Không hiểu vì sao mà lúc đó nấu 15kg gạo thì trong nồi chỉ còn chút cơm khê, còn lúc về nhà anh Trung chân nhân, chưa tới 15kg gạo, thừa bao nhiêu nồi, không biết bà đã xử lý thế nào với đống cơm ấy nữa.
** Ngày thứ 2 Leo Pha Luông.
Bắt đầu leo cho đến điểm dừng chân đầu tiên, tôi nghĩ trong đầu “mình không xong rồi”, vì thế đã vô kỷ luật, chạy từ nhóm 3 lên tít nhóm của 1 của anh Tuan Tran, và đi gần em Mai Trung Hiếu. Nếu không có khả năng giúp đỡ được người khác thì ít nhất tôi không nên làm phiền người khác. Nhìn Lan Anh đi top 1 không chút khó khăn, lại thêm có chút động lực leo. Mưa lâm thâm, áo khoác còn vắt được ra nước, lạnh buốt, may được người tốt bụng nhường áo. Bao phen đợi nhau vì chúng ta là một tập thể. Cùng khổ, rồi cùng sướng khi cũng nhau lên đến đỉnh.
Lúc đi xuống cảm giác đi trơn trượt, mọi người ngã xoành xoạch, đã đói rồi còn vừa buồn cười vừa sợ không biết mình có toàn mạng về không. Rồi thì cùng nhau leo xuống bằng dây thừng, làm đường các kiểu. Ông thầy còn đòi phi cân đẩu vân xuống, quay clip bọn học trò thi nhau trượt băng nghệ thuật. Tôi được môt sư giúp đỡ nhiệt tình nên rất an tâm, phăng phăng đi thôi, lúc nào đi một mình thì tự ngã, ngã nhiều tư thế và tự nghĩ ngã khá đẹp. Không vấn đề gì hết.
Mệt thở bằng tai, cứ như thế gia đình đông con chúng tôi dìu dắt nhau chinh phục được đỉnh Pha Luông.
Lúc cùng nhau xuống từ đồn biên phòng thật là 1 kỳ tích, cặp xế – ôm bọn tôi lại tiêu tùng 2 cái xăm nữa, tổng là 5 cái xăm cho 1 chuyến đi, chắc xác lập được kỷ lục rồi.
Về đến Mộc Châu, mọi người cùng nhau như vỡ òa, tôi đói đến mức đòi ăn cả thế giới, may lúc ngồi trên xe không ăn ông xế đi cùng.
Buổi tối dù mệt vô cùng nhưng vẫn cố ngồi nghe tâm sự của mọi người (một nét đặc trưng chỉ có ở Thanh Xuân) đến 4h sáng, nghe được cảm xúc của từng người, thấy sự trăn trở của thầy, anh Trung chân nhân, anh Tuấn Trần cho lớp đàn em, tôi biết clb nào luôn có những tồn tại của nó, clb Thanh Xuân cũng không ngoại lệ, đông quá nên bị loãng, nhiều cá nhân thế nọ thế kia, nhìn một khối thống nhất, chẳng phải thầy chúng tôi đã rất nhiệt huyết, cố gắng hết sức để có 1 tập thể tuyệt vời rồi sao?
Thực tâm nghĩ mình còn trẻ, mình có quyền vấp ngã nhưng sau mỗi thử thách như vậy phải tiến lên chứ không được thụt lùi không sẽ phụ công thầy và các sư huynh lắm.
** Ngày thứ 3:
Về nhà ông Trung chân nhân làm bữa hoành tráng cuối cùng. Kỳ thực đến ngày thứ 3, tôi phải giải quyết 1 đống công việc ở Hà Nội dù chưa đặt chân về, lo đến phát sốt. Tôi không muốn quay trở về Hà Nội chút nào cả, kêu gào ước gì có thể quay trở về là ngày đầu tiên của chuyến đi.
Mọi người trong đoàn lại vô tư cùng nhau đàn hát. Dù sao cũng không thể để tâm trạng của mình ảnh hưởng đến người khác. Tôi vui vẻ tận hưởng ngày cuối cùng của chuyến đi.
Trên đoạn đường về, có 1 lần bị mệt quá ngủ quên, nghiêng người. May xế nhanh tay giữ lại, vậy là bị xích lại cả đoạn đường. Về nhà mệt phờ người,tưởng như không thở nổi.
Sau chuyến đi em đã có thêm bao nhiêu bạn: đặc biệt một thầy giáo Vu Viet-Dung dạy em học tiếng hàn, các em đáng yêu trong clb…
Cảm ơn anh xế Hưởng Chelsea chu đáo, bao nhiêu năm nay chơi thân với nhau và giờ cùng nhau xác lập kỷ lục, không biết nên vui hay buồn, chuyến này thật vất vả cho anh.
Cảm ơn tất cả những sự giúp đỡ của mọi người.
Đặc biệt cảm ơn thầy An Xuân Phong vì tất cả. Em đã từng nói thầy rất giống bố của em và luôn là thế. Một lần nữa cảm ơn Thầy và clb đã xuất hiện trong cuộc đời em. Nếu không có clb không biết cuộc đời em sẽ nhạt nhẽo và “ếch ngồi đáy giếng” đến thế nào.
Chúc mọi người tất cả những gì tốt đẹp nhất sau chuyến đi.

