Nếu mỗi người sinh ra là một hành khách trong trần thế này, thì cuộc đời mỗi người là một chuyến đi.
Nếu cuộc đời là một chuyến đi. Chuyến đi ấy sẽ có đoạn trải đầy hoa hồng cho ta lướt êm nhẹ, sẽ có đoạn đường trải nhựa dầu cho ta chạy bon bon mà không sợ ngã nhưng cũng có những đoạn sẽ là con đường đất đỏ mùa mưa, sẽ có những ổ gà thậm chí là ổ voi. Bắt buộc ta phải lí trí để vượt qua, để tránh né, để tìm cách đi đúng đắn nhất. Nhưng con người ta sống không phải chỉ dựa vào lí trí mà con bằng cả trái tim.
Nếu cuộc đời là một chuyến đi. Ta sẽ nhìn thấy vô vàn cảnh đẹp của con người của thiên nhiên những cũng sẽ có rất nhiều những cảnh oái oăm mà ta không thể làm gì được. Ta sẽ nhận ra rằng: “Ồ! Thì ra con người ta sống trên đời này nhỏ bé đến vậy”. Mỗi con người chỉ là một hạt cát giữa một sa mạc bao la, mênh mông cơ man nào là cát. Những hãy sống sao để “đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết”.

Ảnh chụp tại nhà sàn Thị Trấn Mộc Châu trước khi lên đường trở về
Viết cảm nhận sau chuyến đi có lẽ nó là đặc trưng của CLB Vovinam Thanh Xuân. Nó cũng là một cách thức khá đặc biệt để những người đã tham gia tua lại một phần ký ức những gì mình đã trải qua trong suốt hành trình đó. Cho những người chưa có điều kiện tham gia có thể mường tượng được một phần nào đó.
Nhưng dù có thế nào thì cũng chả kể hết, chả nói hết được những cảm xúc, những gì chúng ta đã trải qua, đã cảm nhận được trên cả một hành trình.
Chuyến đi đã thành công, thành công trên phương diện mọi thứ đều ổn, các thành viên tham gia đều an toàn. Đó là nỗi lo lớn nhất mà người đứng đầu, lên kế hoạch chuyến đi đều nghĩ đến.
Thời điểm mọi việc đều oki hết, mọi người quay quần nhau chia sẻ trò chuyện vui chơi hát hò, hành trình gần như là kết thúc, đó là lúc cảm thấy vui nhất của em.
Nói về chuyến đi thì mỗi hành trình đều mang lại cho con người ta những niềm vui, nối buồn, cảm xúc, ta được chứng kiến từng cung bậc cảm xúc khác nhau, những suy nghĩ, nhìn nhận khách quan của mình từ những chuyến đi khác nhau. Ta không chỉ là đi chơi bình thường – đúng là mục đích mà mọi người hướng đến chuyến đi này chắc chắn sẽ là đi chơi rồi. Ai cũng vậy và em cũng vậy. Ai cũng mong sẽ có một chuyến đi vui vẻ, ý nghĩa và để lại được nhiều kỷ niệm. Nhưng với Vovinam Thanh Xuân nó không chỉ dừng lại ở đó: nó sẽ là chuyến đi với mục đích gắn kết tình anh em, tình đoàn kết giữa mọi người với nhau, chuyến đi rèn luyện, khám phá và hoàn thiện bản thân.
Có những chuyến đi không phải để đến với một cái đích nhất định mà là hành trình trưởng thành, tự khám phá chính mình. Em vẫn luôn nghĩ khi còn đi được hãy đi, đi như chưa bao giờ được đi. Đi để thấy cuộc đời này tươi đẹp hơn nhiều chứ không chỉ quẩn quanh những bàn phím, tính toán, bon chen, ích kỷ cá nhân. Đi để thấy cái tôi của mình nhỏ lại.
Ấn tượng ở chuyến đi này cũng khá nhiều, chuyến đi mà những người tham gia cả đời cũng khó mà quên được, có chuyện buồn, có chuyện vui, có nhiều chuyện phải suy ngẫm
Ấn tượng đầu tiên trên cả đoạn đường dài, gần 60 con người đi xe máy, mặc đồng phục quần xanh, áo xanh nếu như bất cứ ai nhìn vào thì cũng trầm trồ khen rất đẹp, có tính đoàn kết, đi theo có tổ chức, có kỷ luật. Nhưng thực tế mọi người đi chậm quá, chậm đến mức thầy phải luôn nói qua bộ đàm: tăng tốc dần lên, không chúng ta sẽ không kịp lên đến đồn biên phòng, trời sắp tối rồi. Bên dưới xe của em và anh Tuấn lát lại phi từ dưới lên trên thúc mọi người đi thật nhanh, thầy tăng tốc rồi không đuổi kịp đâu. Rồi dừng lại đợi đoàn đi hết để chốt đoàn. Nhưng chỉ được một lúc là đâu lại vào đó, mọi người đi lò dò, chậm dãi khoan thai. Lúc đó rất lo vì đoàn sẽ bị tách với đoàn đầu của thầy, vừa lo đường xa, xe đông, người đông đi lại nguy hiểm nữa.
Ấn tượng thứ 2 là cả đoàn bắt đầu đi từ điểm trường vào Pha luông, anh em hỗ trợ nhau đẩy xe, kéo xe qua dốc, qua cầu, kéo nhau, một vài bạn thì bê đồ giúp nhau, thi thoảng lại hỏi han quan tâm nhau và tiếp tục đi lên phía trước, cứ hễ có nguy hiểm gì phía trước lại báo cho phía sau, nhìn cảnh cả ôm lẫn xế đều tất tưởi chạy lại khi có 1 xe không may bị đổ, một người không may bị ngã, mọi người đều chạy lại dựng xe, hỏi han, quan tâm rồi cùng nhau tiếp tục lên đường khi trời tối lúc đó sương mù kéo xuống, lạnh tối mà vẫn cảm thấy ấm lòng

………nhưng:
Ngay đoạn dốc điểm trường lên đầu tiên đã có sự cố từ phía cuối, đội cuối cùng bị tách biệt so với đoàn trên. Đoàn trên vẫn tiếp tục đi mà không để ý đội đằng sau đang cần có sự hỗ trợ. Mặc dù Hiếu đã báo cho mọi người phải đợi người phía sau nhưng đoàn trên vẫn tiếp tục đi theo ý mình. Điều đó đã làm mất đi sự thống nhất. Cuối cùng khi cố gắng liên hệ với trang suri thì mọi người đã lên đến điểm dốc. Thầy nói bằng mọi cách liên hệ đoàn trên dừng lại ngay để đợi đoàn dưới, trời sắp tối rồi mọi người phân tách như vậy không ổn. Dù thế nào cùng phải luôn ở canh nhau, bên nhau, tương trợ nhau. Cảm giác vỡ òa khi đặt chân đến điêm đồn biên phòng.
Tiếp theo khi lên đến đồn biên phòng, mặc dù ai lấy cũng rất mệt vì đoạn đường đi dài cả ngày, một vài người sắp xếp đồ đạc tắm rửa mặt mũi chân tay, một vài người mệt quá lên nhà sàn năm ngù, một vài người thì lo nấu ăn cho cả đoàn…
Lúc đó rất là thích hình ảnh mấy người xúm vào nấu bữa cùng nhau, người tìm xoong, người vo gạo, có mấy chị đảm lắm, em cứ sợ cơm nó sống vs khê nhưng thật ra nó chỉ hơi khê thôi ahihi vẫn ngon lắm hình ảnh các em nhỏ múc nước cho mình nấu ăn, mang củi nhóm bếp cho mình nấu, cô chú chủ nhà thì mang gia vị, hỗ trợ tìm đồ dụng cần thiết. mấy anh con trai thì vót đũa để lát mọi người có đũa ăn, bắc thêm bếp để có chỗ đun nấu…đêm pha luông ấm áp và bình dị như vậy đó.
Ấn tượng thứ 3 là bữa cơm nấu trên bếp người mông. Bữa cơm mà nhìn tổng quát chung là có bàn được kê ở giữa, mọi đồ ăn được đùn trong nồi có rau, thịt, giò, cơm, canh bày hết trên bàn và các thành viên vây xung quanh đó =)) Có thể tưởng tượng như vòng tròn đứng ăn buffe ý mọi người. Khi bắt đầu ăn mọi thứ nó thật hỗn loạn, ồ ạt vào lấy phần cơm của mình, rồi lấy cho nhau, gắp cho nhau, chia cho nhau một chút một chút một. Lúc đó mình mải quay lại video cảnh mọi người dzo nên lúc xong cũng được 1 bạn nữ lấy cho một phần nhỏ và được nam nấm gắp cho 2 miềng giò =)) Đúng là “1 nắm khi đói bằng 1 gói khi no”, dù có căn thế nào đồ ăn thì cũng vẫn thiếu cho tần đó người. Vẫn nhớ lúc mình ngồi lại cùng anh Tuấn và a híu ăn cháy cơm chấm nước mắm J thì nghe có 1 nhóm đi tắm chưa được ăn gì, mọi người phải chịu khó ăn số cơm còn lại, chan canh và ăn đồ ăn khô mình mang theo. Lúc đó có khổ thế nào cũng là bữa cơm thiếu thốn mà ngon nhất cùng với mọi người….. một bữa cơm gia đình

Bữa cơm đêm giao thừa
Thường lê khi đi chơi ở câu lạc bộ, buổi tối sẽ là giao lưu văn nghệ, liên hoan, hát hò và phần ngồi bên nhau chia sẻ. Rất là buồn khi Thầy nói khoảng 21h00 chúng ta sẽ xuống dưới kia để hát hò cho khí thế thì một số thành viên nói mệt lắm thầy, hay là làm trên đây đi, đi ngủ đi thầy,..không khí nó không được hào hứng lắm.
Lúc đó nhìn mặt thầy với mấy anh em khá là buồn. Trước khi đi Anh Tuan Tran, A híu, a linh,..ban nhạc thất tình, thất bát đã lên ý tưởng khá là nhiều cho buổi giao lưu văn nghệ, có những kế hoạch này, kia, rất là khâm phục và cám ơn các anh đã vì tập thể mang vác những dụng cụ đàn, trống, loa điện,.. cồng kềnh như vậy bên người, leo lên núi, chở trên xe,, để mang niềm vui, khấy động không khí và cùng nhau chào đón năm mới cùng câu lạc bộ. Nhưng khá là thất vọng khi mọi người không cảm nhận được điều đó. Buổi văn nghệ diễn ra lèo tèo vài người trong khi đoàn rất đông, vây quanh ca hát, được lúc thì về nhà sàn ngủ,cố khấy động không khi nhưng dường như không được ủng hộ. Nhìn mặt các anh đến buồn luôn. Biết là mọi người đường xa đi sẽ rất mệt, ai cũng vậy, nhưng nếu mình biết lắng nghe và quan sát, và bên nhau những thời khắc ý nghĩa như vậy thì nó sẽ chả còn lý do nào để mệt nữa. Em có nghe 1 câu rất hay: Trước khi muốn từ bỏ hay nghĩ đến lý do mà mình bắt đầu điều đó sẽ là động lực cho ta trên mọi con đường.
Khi trở về nghỉ ngơi thì nhà sàn đã gần như hết chỗ, một nửa bên trên là chăn ấm đệm êm, một nửa bên dưới là chiếu và chăn mỏng, hoặc sẽ không có chăn không gối gì cả, nó trái ngược hoàn toàn với bên trên. Thấy đông quá nên em có hỏi anh Tuấn xuống dưới nằm được không, hết chỗ rồi, và có rủ Trang Suri và Lý xuống cùng. Nhưng về sau các anh không cho ngủ, dưới không có chăn gì cả, lại lạnh nên phải lên trên tim chỗ nào đó ngủ. Các anh em nhớ không nhầm là 12 người mắc 1 lều để ngủ .Ngoài ra, có thầy và anh Trung ở dưới đó nữa. Nằm cạnh Trang suri và Mai anh Gà 3 chị em ôm nhau ngủ. Đêm nhiệt độ xuống, lạnh tê tái cả cơ thể, ôm chặt lấy nhau ngủ mà vẫn không chọi lại được cái giá lạnh của vùng cao. Bên dưới chắc là mọi người còn lạnh hơn rất là nhiều. Ban đầu nghe tiếng các anh bên dưới, cười nói vui vẻ, đón mừng năm mới, Voi cũng háo hức lắm và muốn tham gia nhưng mà dưới đó toàn các anh con trai nên Voi ở trên nhà Sàn ngoan đi ngủ =)) Về sau xem video với nghe các anh cảm nhận là cũng tiếc đêm giao thừa đó lăm lần sau thì còn lâu nha :v . Nhưng ở cái thời điểm đó điều đáng nói là:
Tối hôm giao thừa ở nhà sàn, nhớ mãi câu nói của Mai Anh: “ Lần sau mà đi chơi hát hò thì nhớ mà về cho sớm không là không có chỗ mà ngủ đâu, ở Thanh Xuân thì làm gì có con trai =)) nằm chăm ấm đệm êm mà không nhường cho các bạn nữ để không có chỗ không có chăn chiếu để ngủ :v “ các anh bên dưới còn phải mắc lều ngủ nữa. Lúc đó chợt nghĩ : Con bé này, nói quá thế nhưng ý nó chỉ là ám chỉ mấy anh em đang nằm trên đệm đắp chăn kia thôi, chứ không có ý gì đâu, và cũng lo mấy anh bên dưới sợ lạnh vậy liệu có ngủ nổi không……Và không ai ý kiến gì coi như không nghe thấy luôn =))
Ấn tượng thứ tư là khi: Cả đoàn leo từ đồn biên phòng lên đỉnh núi từ 6h đến 10h30 tới nơi. và 17h20 về tới đồn lại thu dọn đồ đạc lên đường xuống núi, dù mấy người bản địa cảnh báo đường rất trơn nhưng thầy vẫn quyết đoàn xuống. Mọi người hô lên tinh thần rất sẵn sàng. Mọi người chuẩn bị dây để buộc vào xe , đẩy xe, kéo xe cho nhau qua đoạn đường đầu khá mệt, đổ xe liên tục, khá là vất vả cho các thánh viên.Nhưng:
Một vài người không thể đi được và nhờ sự trợ giúp thuê người bản địa đi xuống, một vài người thì vẫn quyết tâm đi bình thường xuống đến điểm trường. Rất may mọi việc đều suông sẻ, mọi người tập hợp đầy đủ, xe cộ ổn cả. Điều suy ngẫm ở đây là lúc khó khăn như vậy, một vài cá nhân đã chạy đi thuê xe trước, không có để ý quan tâm đến tập thể sẽ quyết thế nào để làm theo. Tự đưa xe cho họ, tự bàn giao cho họ rồi đi xuống. Cả đoàn bị phân tán ra nhiều đường khác nhau. Người đi xe, người đi bộ, người được người bản địa lai cùng, mọi việc rối tung lên, số lượng thành viên không quản lý được, chốt đoàn thì không rõ bên dưới như thế nào, phải gọi điện và giao cho người khác xuống trước ổn định xem tình hình bên dưới ra sao.Điều này chúng ta nên chú ý lần sau trong mỗi chuyến đi cần ngồi lại cùng nhau quyết định hướng giải quyết và làm cùng nhau, không nên tách biệt cá nhân như vậy. Một phần cũng do chính mình cũng bị động trong mọi hòan cảnh nên mọi hành động nó đều quyết trong gấp rút ngẫu nhiên nên điều đó hoàn toàn không thể tránh khỏi.
Có nghe anh Tuấn nói: Ở Vovinam Thanh Xuân điều đầu tiên đi chơi con gái phải đặt lên quan tâm đầu tiên. Nhưng đôi khi ở trong hoàn cảnh nào đó vì lợi ích cá nhân mà có một số người không để ý đến tập thể, biết nó là nhu cầu căn bản nhất của con người. Tùy thuộc vào từng người sẽ có những điều chỉnh khác nhau,những suy nghĩ hàng động khác nhau, và có những hành động đáng trân trọng và có những hành động nên cần thây đổi. Và mỗi chuyến đi em cảm thấy thầy muốn mình tự nhìn nhận lại bản thân, biết mình đang ở đâu, hoàn cảnh nào, như thế nào để điều chỉnh, hoàn thiện sao cho phù hợp nhất. Đi với tập thể để biết được nhau, học hỏi nhau, bên cạnh nhau những lúc khó khăn như này. Đó thật sự mới là điều đáng quý. Và buổi chia sẻ sau mỗi chuyến đi của thầy thì nó rất đặc biệt nên mọi người đừng bỏ qua nó nhé, có lỡ rồi thì đừng tiếc..=))

Nào để Voi tính tiền cho nghe này =))
Cám ơn thầy- Người lái đò cần mẫn đã chèo lái con thuyền Thanh Xuân cập bến an toàn đua qua bao thế hệ trong suốt thời gian qua để có những người tìm được đến bến bờ của hạnh phúc, có những người hoàn thiện được bản thân., có những câu chuyện mà khi “nhà” mình bên nhau ngồi hoài cũng chả kể hết…
Cám ơn các anh em trong ban nhạc Thất tình đã hy sinh vì tập thể mà đội rét ngủ trong đêm mưa giá lạnh, một buổi hòa nhạc trên cả tuyệt vời khi ở Cao Phong. Vì tập thể mà đã theo dụng cụ âm nhạc để phục vụ anh em.
Cám ơn những tay xế tài năng đã đưa các chị em an toàn, bình an trở về trong niềm vui và hạnh phúc.
Cám ơn gia đình anh Trung chân nhân đã mang đến cho câu lạc bộ một bữa trưa ngon miệng,một không khí gia đình vui vẻ, ấm áp, tuyệt vời …và có bà nữa..
Cám ơn xế ruột, a híu, anh hảo đã lo lắng quan tâm đến em lai em an toàn, giúp đỡ em trong quá trình leo núi, khó khăn, cũng như hỗ trợ em lúc phải lo việc.
Cám ơn tất cả những anh em- chúng ta đã làm nên một chuyến đi ý nghĩa. Còn rât nhiều người nữa mà em chưa nhắc đến tên, nhưng mọi người đều là những người thầm lặng hy sinh cho tập thể,em cũng không nhớ hết nữa, Anh Hảo mặc dù bị chuột rút nhưng vẫn hỗ trợ mọi người dẫn đoàn, anh Nam Nấm, Dũng ( mèo) bị trượt ngã liên tục đứng dậy đi lại khó khăn mà vẫn cố gắng đi cùng để không ảnh hưởng đến đoàn, các bạn nam hỗ trợ rồi cõng các bạn nữ xuống khi đường trơn, trao nhau những mẩu bánh chai nước khi mệt mỏi, những câu chuyện tếu để mang lại tiếng cười nơi rừng núi , anh Nam volum người mang theo dìu để chạy xuống mở đường cho ọi người đến trượt chân ngãJ….Vì một bầu trời có rât nhiều ngôi sao sáng, ở thanh xuân mình cũng vậy, những con người như các ae là điểm nhấn cho CLB. Hãy phát huy hơn nữa nhé…
Cám ơn hậu phương vững chắc ở nhà luôn dõi theo hỏi han em, trò chuyện với em tiếp thêm động lực cho em trong thời gian em đi “ trốn” với nhà mình và đợi em trở về ^^ ????

Chẹck in tại Thung lũng hoa tình yêu
Nhiều lúc cũng khá đáng tiếc khi em chưa biết đến câu lạc bộ sớm hơn, để khi hết năm tháng sinh viên đại học em mới có dịp tham gia cùng thầy cùng mọi người. mỗi chuyến đi đều có những hương vị khác nhau, nhưng cảm nhận,suy nghĩ khác nhau, và không muốn bỏ lỡ chuyến đi nào với CLB.
Nếu ai đã đến CLB mà chưa đi chơi cùng với CLB hay còn mải băn khoản nhiều thứ trong cuộc sống, áp lực về sự gấp gáp của xã hội hiện đại thì hay tự trao cho mình cơ hội để mình bắt đầu một hành trình. Bạn sẽ thu nhận được nhiều thứ đó.
Biết là mỗi con người đều có điểm tốt và điểm xấu riêng, nhưng nếu đi cùng câu lạc bộ thì chúng ta nên hòa nhập ở trong đó, đừng khiến mình bị tách biệt khỏi tập thể, và cũng đừng vì bản thân mà mang lại những hình ảnh không tốt cho tập thể đã được gây dựng trong cả một quá trình. Ta nên biết điểm dừng, đúng và sai, giới hạn để hoàn thiện. Và những thiếu xót thì lúc nào cũng có, ta cần nhìn nhận vào những điều thực tế. Không phải con đường nào cũng trải dài đầy màu hồng và hạnh phúc. Và ta khi nghĩ đên chuyến đi và muốn những hồi ức đẹp ta hay nhìn vào và nói về những điều tốt đẹp đó, nhớ về nó, nhưng đôi khi cũng nên đánh giá trên thực tê để qua những chuyến đi sau mình có sự thay đổi thế nào. Đó mưới thật sự là điều ta cần và ta theo đuổi.
Cái ba lô sau những chuyến đi đặt xuống phòng, em đã cảm nhận ít nhiều những điều trong cuộc sống, tự đối diện với biết bao là suy nghĩ. Hóa ra những chuyến đi đem lại cho con người ta nhiều cảm xúc lạ và bất ngờ hơn là niềm phấn khởi khi được đến thăm một vùng đất mới. Có những chuyến đi không phải để đến với một cái đích nhất định mà còn tự trưởng thành, lớn lên, tự khám phá chính mình trong cái xoay chuyển liên tục của đất trời.
Cái cảm giác sắp xa nhà để bắt đầu một chuyến đi luôn hồi hộp, cái cảm giác ngày trở về cũng thật háo hức. Không ở nơi đâu ta tìm được sự thanh thản và cảm giác ấm cúng được chở che như ở dưới mái nhà thân yêu của mình. Ở đó ta không còn cảm thấy chênh vênh nữa. Đi không phải chỉ để làm việc, thử thách hay khám phá chính mình, đi còn là để trân trọng những giây phút bình yên bên cạnh người thân, để lại được cười hồn nhiên, ngủ ngon lành. Chợt thèm trở lại một nơi như thế, bên cạnh nhau, ăn một bữa cơ tênh toàng và có mọi người thân yêu ở bên cạnh…
“Nếu chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên những vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống”.
Tuổi thanh xuân người ta sống hết mình và yêu hết mình, nên đôi khi chệch đường, trượt ngã mà cũng không hay. Thế nhưng vượt lên trên tất cả những vui buồn, hạnh phúc hay khổ đau, tuổi thanh xuân vẫn là những trang đáng nhớ nhất trong cuốn nhật ký cuộc đời. Vì vậy “Hãy yêu, hãy sống khi trái tim còn đập những nhịp đập yêu thương. Quá khứ thuộc về ngày hôm qua, nó không mất đi mà sẽ là nơi để ta nhìn lại và biết trân trọng giây phút của hiện tại, trân trọng những gì ta đang có để không vuột mất những điều giản đơn mà lại ý nghĩa trong cuộc đời. Hãy mở cửa trái tim mình để những yêu thương được đong đầy trong ta”.

Mộc châu ngày ngày 31-1/ 1-1/2017 Chuyến đi của Voi

