Kính thưa thầy và các chị em, anh em trong Clb!
Chuyến đi Tam Đảo vừa rồi với em là một trải nghiệm rất thú vị, được đi sâu vào trong rừng, hòa mình với thiên nhiên, để nhận ra rằng đất nước ta tươi đẹp và đáng yêu biết bao.

Trong cả hành trình chỉ tập trung vào bước chân, vào hơi thở của mình, vận dụng hết các giác quan để cảm nhận và ký ức gần 30 năm trước trong em chợt ùa về, trước mắt như những thước phim quay chậm. Cảnh một cô bé 3-4 tuổi đứng trong sân nhà bà nội (một vùng miền núi của tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ) lắng nghe tiếng chim hót, tiếng ve kêu, xung quanh em là đồi chè, đồi tre, đồi vầu xanh ngút ngàn, hít căng vào lồng ngực mùi thơm của đất, mùi thơm của cánh đồng lúa… Nhớ những ngày tháng 3, khi những cơn mưa phùn mùa xuân vừa dứt, cũng là lúc những mầm măng đầy sức sống sắp chồi lên, cần phải quan sát kỹ, chỗ nào đất hơi nứt, hơi xốp, đào lên chắc chắn là có măng, măng ngon nhất khi chưa nhú lên khỏi mặt đất, xào hoặc chấm mẻ thêm chút rau thì là nữa thì ngon tuyệt (chậc, nhiễm tính của bạn Việt Hoàng, tất cả đều quy ra ăn ngon hết )…
Suốt chặng đường đi là sự quan tâm, đùm bọc lẫn nhau, em Mai Anh (gà đi hoang) nắm tay bạn Hoàng liên tục, các anh chị em khác đi sau để mắt đến bạn ấy luôn luôn để đảm bảo bạn ấy được an toàn, lúc nào mệt lại được nhong nhong trên lưng các chú, thật thích. Balo nặng có bạn đồng hành đeo giúp, khi mỏi bước chậm lại đằng sau luôn có người đứng chờ. Thật hạnh phúc, hãnh diện khi được quan tâm nhiều đến thế. Buổi tối anh em đàn hát làm em nhớ lại thời sinh viên, nhớ thời gian trọ gần Học viện An ninh, cứ tối thứ 6 là cái đám đấy lại tập trung đàn hát vang cả sân trường, gì mà “Em có nghe thấy anh nói gì không?”, gì mà “Càng xa em anh càng thấy yêu em”, nghe ghen tị chết đi được, nhìn lại lớp mình, trường mình toàn bìm bịp, lớp có vài con chim quý thì cũng kêu tiếng bìm bịp nốt, khổ thế, nên mấy vụ đàn hát này toàn phải đi tham gia ké với các bạn trường khác. Thật ngạc nhiên là Clb mình mọi người đàn hay, hát hay hơn cả ca sĩ.
Buổi tối mọi người ngồi chia sẻ tâm sự, nhiều tâm sự rất xúc động, qua đó em cũng rút ra được nhiều bài học cho bản thân mình. Nhớ nhất câu “Cái xấu không chịu được khổ, muốn nó biến mất hãy bắt nó chịu khổ theo mình”, tự nhủ rằng khi Việt Hoàng đến tuổi dậy thì sẽ kể lại cho con nghe câu nói mẹ được nghe ngày hôm ấy, để con có thể tự hoàn thiện bản thân, trở thành anh chàng đẹp zai, có nhiều đức tính tốt nhất khu CT1, tốt nhất quận Hà Đông, tốt nhất quả đất (sorry anh chị em, em mắc bệnh cổ vũ con hơi quá đà
🙂 ). Trong buổi tâm sự, thầy có nói một câu “Thế bây giờ em đã yên tâm giao con cho thầy chưa?”. Thầy nghĩ em soi thầy? Thế là thầy nghĩ chưa đúng nhé, em đâu có super soi, em chỉ quan sát thôi: Em quan sát người hướng dẫn, quan sát môi trường, tinh thần học tập, lời ăn tiếng nói của các chị em, các anh em trong Clb. Em đã áp dụng môn Xác suất thống kê – phương pháp chọn mẫu để tiến hành chọn lọc và đánh giá thông tin (quy mô mẫu là 3)
🙂 . Trước tiên em quan sát Phiêu Du – người em tiếp xúc đầu tiên khi đến Clb, tối buổi tập đầu tiên Phiêu Du nhắn cho em hỏi thăm xem 2 mẹ con học buổi đầu có mệt không, động viên và đưa ra một số lời khuyên rất hữu ích, quan sát Phiêu Du phụ trách công tác chăm lo đời sống cho anh em em hiểu vì sao thầy lại chọn Phiêu Du vào vị trí ấy, thầy quả là người có con mắt rất sắc sảo, tinh đời, nhận ra được điểm mạnh điểm yếu của anh em để giao cho mỗi người một công tác phù hợp. Cái này gọi là tư chất lãnh đạo (Câu này em không hề nịnh thầy đâu nhé, chỉ là nhận xét khách quan) . Rồi em nói chuyện với em Thủy – cô bé dễ thương có xíu xiu rắc rối và thấy lần nào gặp thầy cũng hỏi xem Thủy dạo này đã khá lên chưa, đã tiến bộ chưa. Trong quá trình tập mẹ con em được sự giúp đỡ của em Vũ Vinh, em biết là người tập lâu phải hướng dẫn người mới vào thì cảm giác hơi chán, nhưng em ấy thực sự rất kiên trì, chỉnh giúp 2 mẹ con từng động tác một, em ấy là một người rất có chí, nỗ lực học tập và có định hướng, kế hoạch rõ ràng. Một học trò như vậy thì thầy của trò ấy ắt không phải tầm thường.
Dưới góc độ một phụ huynh em rất yên tâm gửi cháu học ở đây vì em cảm nhận thầy là một người có đức, óc quan sát tinh tế và sâu sắc, nắm được tâm tư tình cảm của anh em để động viên, cổ vũ và uốn nắn kịp thời; các thành viên trong Clb đều thừa hưởng các đức tính tốt đẹp, tâm trong sáng hướng thiện, không nói tục chửi bậy (em vốn dị ứng với ai nói bậy nên em để ý kỹ vụ này). Cháu Việt Hoàng ngoài học võ, còn học đàn guitar, vẽ, tiếng Anh v.v… đối với mỗi môn con học em đều khổ công tìm thầy cô tốt cho con, vì thầy cô sẽ là người hướng dẫn con cách xây những viên gạch đầu tiên, móng có tốt thì sau này mới nghĩ tới việc lên tầng được, một sự khởi đầu thận trọng bao giờ cũng mang lại kết quả tốt đẹp về sau (đây là chỉ nói về lĩnh vực học tập nhé, các anh chị em đang yêu mà thận trọng quá cũng không tốt, trong khi mình đang mải suy nghĩ xem dí tốt hay đi tượng thì có tên khác tấn công nhanh, tiêu diệt gọn đối tượng của mình mất rồi, hihi, chị cầu cho sét tình yêu sẽ sớm đánh trúng Lê Diên Tùng). Do cơ duyên và cũng một phần là may mắn, cháu Hoàng đều gặp được các thầy cô giỏi, tâm tuyết với nghề, yêu trẻ, nhất là quan điểm giáo dục của thầy cô đều thống nhất với quan điểm của bố mẹ. Sau này lớn lên con nhất định sẽ trở thành người tốt, góp phần khiến cho cộng đồng ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.
Tái bút: Cảm ơn thầy, các chị em, các anh em đã đọc bài viết. Văn lủng củng mong mọi người thông cảm.
Tái tái bút: Mong sẽ được tham gia nhiều chuyến dã ngoại sau này của câu lạc bộ Vovinam Thanh Xuân.
To Vovinam Thanh Xuan with love!

