Pha luông trong tôi 2017 – Khiem Ho

Chúng tôi vừa kết thúc 1 chuyến đi không dài nhưng nó cũng đủ để tôii hiểu rằng con người nhỏ bé nhưng sẽ làm được những điều lớn lao nếu chúng ra có quyết tâm và cố gắng..
Lần thứ 2 trở lại với Pha Luông,mọi thứ khác nhiều lắm,trước khi đi tôi không chuẩn bị nhiều,cũng chỉ là chút đồ ăn,vài chai nước và 1 tình thần hoàn toàn thoải mái chứ không háo hức như những chuyến đi khác cũng bởi vì đây là lần 2 tôi trở lại Pha Luông..


Phải nói 1 chút là tôi đi chơi,du lịch,phượt,rèn luyện cũng kha khá rồi,,nên chặng đường hơn 200km bằng xe máy từ hanoi lên đồn biên phòng Pha Luông với tôi không có gì khó khăn,,còn chặng đường về thì có chút khó khăn hơn,vì trước ngày về trời có mưa nên đường từ đồn biên phòng ra ngoài điểm trường Pha Luông chừng 7km khá trơn và nhiều dốc cộng với việc năm nay tôi cần phải tuyệt đối giữ an toàn cho bản thân nên tôi đã có “sử dụng dịch vụ” mang xe ra chứ không tự mình đi.


Tôi nói chuyến đi này khác nhiều lắm cũng không sai,không giống như lần đầu,,lần này tôi được chứng kiến nhiều điều mà có lẽ cuộc sống thường ngày của tôi không bao giờ gặp..
Tôi muốn nói đến bữa cơm đàu tiên trong ngày,,nó là bữa tối,vì sáng và trưa chúng tôi tự túc mang đồ ăn và ăn dọc đường,,bữa tối đó mọi người tự nấu,chỉ có thịt,mấy miếng giò, ít rau và nước mắm,,so với ngày thường của tôi thì đó có thể coi là bữa cơm đạm bạc các bạn à,,1 bát cơm,2-3 miếng thịt,miếng giò va chút rau nếu chỉ dừng ở đây thì không có gì để nói,nhưng trước khi ăn tôi được chứng kiến 1 cảnh đó là ae chúng tôi hùa nhau người thì xới cơm,người thì gắp rau,,mỗi người chỉ có 1 cái bắt và đôi đũa,,cơm vẫn để trong nồi,canh cũng vậy,mà ngay lúc đó tôi tạm gọi là tiệc đứng,,rồi người này ăn người kia xới,người kia lại gắp,,chúng tôi ăn “tiệc đứng “ở dưới sàn nhà sàn đó..Tôi đứng chụp vài bức ảnh rồi cũng vào ăn cùng mọi người,,tôi chạm bát với vài ae,xin miếng thịt người này,gắp miếng giò người kia,,phải nói là lúc đó tôi vui sướng lắm,không phải là bữa ăn lúc đói có cơm có thịt để ăn mà là những người ae đã mang lại cảm giác gần gũi,sướng vui đó,..hơn nữa đó lại là lần đầu tiên trong đời tôi hiểu cảm giác “cơm không ngon,nhà đông con cũng hết”..chắc chắn bữa ăn đó tôi sẽ không quên đâu.
Sáng ngày hôm sau,tức ngày thứ 2,chúng tôi bắt đầu chinh phục Pha Luông,,vì trời mưa nên mọi thứ vượt ra ngoài tầm kiểm soát,sự tính toán của đoàn..đường leo lên khoảng 6km ,có những đoạn rất trơn,giày dính đất nữa nên rất khó đi, mà tôi có nói với a Tuấn rằng “bây giờ đôi giày tiền triệu với đôi 1-2 trăm nghĩn cũng như nhau a nhỉ..” nó trơn vô cùng.về thể lực thì tôi thấy không có gì khó khăn lắm,,nói lại là tôi chỉ ấn tượng 1 điều là đường đi nó rất trơn,,vậy thôi,,Nhưng có những điều trên chặng leo núi này mà tôi cần học hỏi thêm đó là sự vượt lên chính mình của nhiều bạn,sự nỗ lực không bỏ cuộc của chị Thúy..có những bạn nữ dù đã chuột rút,căng cơ ngay khi với mới leo được chừng 1km,,nhưng dường như đó không phải là vấn đề lớn với họ,,các bạn vẫn leo được lên đỉnh như tôi đó,,tuyệt vời lắm..khó khăn cũng chỉ là khó khăn thôi,,thành bại là do bản thân ta quyết định,,tôi nghĩ vậy và đó là điều tôi học được ở những người ae trong chuyến chinh phục Pha Luông.
Chuyến đi vẫn còn dài,


Tôi thấy thích thú sau khi được ngồi trên xe thầy tôi khi đi từ đồn biên phòng Pha Luông xuống điểm trường,đoạn đường 7km mà nhà thơ Quang Dũng có miêu tả trong Tây Tiến “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” và “ngàn thước lên cao,ngàn thước xuống” nó phiêu lắm,,
Tôi chờ đợi đến buổi tối cuối cùng trong chuyến đi,,chúng tôi sẽ chia sẻ cảm xúc sau chuyến đi,,chia sẻ về bản thân để mn phần nào hiểu được nhau hơn,yêu thương nhau hơn và buổi tối cuối trong chuyến đi này cũng vậy,,tôi đã không thất vọng khi ngồi đến phút cuối của cuộc trò chuyện,,được nghe những lời chia sẻ,những lời khuyên,những nời nhắn nhủ từ những ae khác,từ a Trung,từ thầy..
Ngày thứ 3,,chúng tôi trở về hanoi sau 2 ngày chinh phục Pha Luông,ăn nghỉ tại Mộc Châu,tạt qua vườn cải trắng chụp ảnh kỉ niệm,,và trên đường về chúng tôi có ghé qua nhà a Trung ăn cơm,,1 bữa cơm gia đình ấm cúng và cũng rất vui với ban nhạc gì đó mà tôi chưa kịp nhớ tên,,ban nhạc có các nhạc công,ca sĩ,khán giả để là ae chúng tôi,sân khấu đơn giản là 1 góc hiên nhà..nó vui lắm..😀
Chẳng phải đi 1 ngày đàng học 1 sàng khô đó sao,,1 chuyến đi với nhiều điều hay lắm mà có lẽ tôi chưa nói hết ra được ở đây..

Cảm ơn thầy và anh,chị,em nhiều nhé..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.