4-1-2016
Mộc Châu những ngày đầu năm đẹp đến lạ lùng trong mắt một chàng trai mới bước sang tuổi 21 đầy ham muốn thử thách và khám phá như tôi.Những dãy núi hùng vĩ, những mảng rừng xanh tưởng như bất tận,những dải mây trắng mềm mại ôm trọn lấy từng đỉnh núi và hơn thế là những cung đường quanh co, khốc liệt, …tất cả dã làm lên một chuyến đi đầy thú vị và mãn nhãn.Nhưng, đến đây mới chỉ là những cảm xúc ban đầu của ngày thứ nhất ,ngày của những giây phút êm đềm nhẹ nhàng ,và tận hưởng nhất của hành trình chinh phục thử thách -Đỉnh Pha Luông hùng vĩ.Và tất cả những điều mình muốn kể (khoe) là chặng đường của ngày thứ 2,…chặng đường chinh phục.
Một bạch mã chiến trẻ măng bố mẹ mới sắm, một thằng chị ôm già hơn 40 cân và 2 chiếc áo cảm tưởng như cả yến,…thế là chúng tôi, cùng với 36 quần xanh-ers với 1 gói mỳ tôm buổi sáng lót dạ bắt đầu hành trình thứ 2 của mình trong tâm thế thoải mái mà chẳng biết những gì sắp diễn ravà đối mặt.

Bạch mã
Có lẽ sau chuyến đi này, người có tội nhất chính là nhà thơ “Quang Dũng”. Sao ông ấy có thể viết lên một Tây Tiến hay đến thế với những câu thơ về Pha luông lại nhẹ nhàng và đầy mộng mơ đến vậy khiến những con người chúng tôi. chưa một chút tìm hiều về vùng đất ấy lại chủ quan không một chút chuẩn bị, quyết tâm chinh phục một nơi đầy cam go và thử thách đến vậy.Những con dốc khủng khiếp tưởng như thẳng đứng ,đã vậy lại còn lầy lội trơn trượt, bên cạnh là vực sâu thăm thẳm, chỉ cần 1 sai sót thôi là tính mạng nguy hiểm.Cả một chặng đường đèo 7 cây số, con bạch mã của mình chỉ đi với số 1 mà đôi khi cảm thấy nói như đuối sức nhưng đó không phải lý do để nó dừng lại.Chinh phục khoảng đường ấy một mình đã khó , lại thêm một ôm nữa lại còn khó hơn, nhưng chính vì thế con đường lại trở nên thú vị và thử thách hơn bao giờ hết.”Thằng chị ôm” liên tục cổ vũ khiến tinh thần cứ mỗi một con dốc lại thêm phần chấn.Lời hứa lúc bắt đầu hành trình của mình lại càng thêm động lực để một thằng xế mới biết đi xe được 2 năm, mới chỉ biết con đường Tam đảo là khủng khiếp nhất quyết tâm vượt qua con đường này với mục tiêu không được trượt ngã lần nào.Cùng với quyết tâm ấy, và đặc biệt là cùng với sự đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau của tất cả những quân xanh-ers ,những con người VVN-TX tuyệt vời , chúng tôi đã đến được đích của chặng đầu tiên hành trình chinh phục Pha Luông-Đồi Biên Phòng mà tất cả đều an toàn.Và sau một lúc nghỉ ngơi làm thủ tục…chúng tôi lại tiếp tục chặng 2, chinh phục đỉnh Pha Luông đầy thử thách

Đỉnh Pha Luông
Tôi bắt đầu hành trình của mình với khí thế của chàng trai trẻ tuổi tràn đầy sức mạnh, khát khao chinh phục không biết mệt mỏi.Tất cả đối với tôi bấy giờ chỉ là thử thách nhỏ trong muôn vàn thử thách phía trước trong cuộc đời…Với 1 gói mỳ tôm cùng 500ml nước để pha gói mỳ tôm ấy trong bụng + 3 chiếc kẹo ngậm + 1 múi quýt mà một thành viên trong đoàn share cho khi vừa kiếm được+ 1 chiếc kẹo dồi mà 1 đội phượt khác cho, tôi băng băng leo lên đỉnh mà dường như không chút mệt mỏi ,hay suy nghĩ gì.Đoạn đường càng khó, tôi càng sướng rơn, càng lầy lội, tôi càng thêm vững chắc, và cứ thế cứ thế tôi leo lên đỉnh một cách ngoạn ngục, không 1 trượt ngã , không 1 chút lấm bẩn trên người ngoài trên giày.Tôi đã chinh phục đỉnh Pha Luông như thế, tôi vui , tôi sướng, tôi tự hào…Đỉnh Pha Luông thật đẹp, thật lung linh,..Mây ôm mây, sương ôm lấy mây, mây ôm lấy núi.Núi che núi, mây lại che núi, trùng trùng điệp điệp, cảnh đẹp bất tận ấy tôi chẳng thể bao giờ quên.Khát khao được thỏa mãn, tôi sực nhớ:”chết ! thế mấy người ở dưới như thế nào, cả cái bà ôm mỏng manh cảm tưởng thổi cai bay kia nữa”.Tôi chạy vội xuống tìm những người đằng sau, và cũng gặp được 1 số…Tôi hồi hộp chờ đợi và không quên tận hưởng.Và 1 cú điện thoại của một ông anh mà tôi luôn tin tưởng trong mỗi chuyến đi(môi tội không ai ngờ rằng ông ý đã bị bộ đội biên phòng hạ gần gục trong cuộc chiến bên bàn nhậu),rằng nhiều người đã bỏ cuộc và lập tức xuống để về không trời tối.Bỗng dưng tôi thất vọng cùng cực,khát khao của tôi không chỉ là một mình mình chinh phục được thử thách mà còn phải chinh phục được cùng với tất cả mọi người. Trong đầu tôi luôn tin tưởng rằng tất cả mội người , những con nhà võ này sẽ chắc chắn chinh phục được nơi đây,…tinh thần cảm thấy hơi sụp đổ.Gọi mọi người xuống và được ăn tô mỳ lại sức trước khi xuống, bỗng dưng thấy ôm mình xuất hiện trước mặt.Một sự ngạc nhiên không ngờ tới, tôi vui như rớt nước mắt,rồi từng người từng người một trong đoàn lên tới nơi,tôi lại càng thấy càng phấn chấn.Đấy! Quần xanh -er thì phải thế chứ :v :v.

Chinh Phục
Và, tiếp tục cuộc hành trình là chằng đường đi xuống.Lúc ấy, cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ thường, tôi tung tăng đi, vừa đi vừa hưởng không khí của đất trời, cảnh đẹp của thiên nhiên , sự hùng vĩ của núi non và sự mộc mạc , giản dị đến khó khăn của con người nơi đây.Lúc này, tất cả dường như là khoảng khắc tận hưởng…và cứ thế tôi băng băng đi xuống đương nhiên lúc này không phải là một mình.Trên con đường ấy, tôi gặp cậu em út của đoàn, một chàng trai 16 tuổi, hơi non nớt nhưng đầy quyết tâm.Thử tưởng tượng ngay từ đầu đoạn đường bạn bị căng cơ,liệu bạn có thể leo tiệp được 4km đường núi với toàn dốc thằng đứng , trơn trượt mà chân của bạn đi được vài bước là chuột rút không.Tôi thì không dám khẳng định điều đó nhưng em ý đã làm được.Một cậu công tử Hà Nội, với sự bao bọc gần như tuyệt đối của bố mẹ, đó như một kỳ tích, một chàng trai với lòng quyết tâm đầy ngưỡng mộ.
Đồi Biên Phòng ở phía trước, thế là chúng tôi đã kết thúc được chặng đường chinh phục đỉnh Pha Luông với niềm vui rạo rực và tâm trạng hơi lo lắng về chặng đường đi xe xuống.Tôi thì hơi tung tăng quá lại quên bà ôm đi sau nên bà ý với thân hình mỏng manh và đôi giày độn gót ấy lại một mình đi xuống, cũng may là có anh dân tộc-người chỉ đường của đoàn chúng tôi giúp đỡ nên đi xuống an toàn tuy hơi gặp vấn đề chút.

Trời nhá nhem tối, còn chặng đường đi xe xuống lại cam go nhất.Dốc thẳng đứng đi lên, và giờ thì nó là thẳng đứng xuống.Vẫn trơn như thế, vẫn lầy, mà giờ còn lại tối.Chúng tôi đi xuống với hàng trang là sự mệt mỏi,nhưng vẫn đầy quyết tâm.Đầu căng như dây đàn, sự tập trung kinh khủng, chỉ một sai sót thôi không chỉ mình mà cả đoàn xe đi trước sẽ gặp nguy hiểm.Vừa lo xế chạy ổn, vừa lo ôm đằng sau với cái chân đau kia không bị tút, có những lúc tưởng lạc mất bà ý rồi , thấy bóng dáng lại thở phảo nhẹ nhõm.Người lái xe, người bật điện thoại soi đèn, cảm tưởng như những người con gái kia là những cô giá mở đường, lòng bỗng rạo rực 1 cảm giác rất khó tả, và cứ như thế chúng tôi đã tiến lên và về đến điểm trường nơi kết thúc của con đường khủng khiếp ấy.Những tiếng hú vang, vỗ tay “SỐNG CMNR”, cảm tưởng như mình vừa sinh ra lần thứ hai vậy.Mọi người đều an toàn, ơn giời! Có lẽ đây sẽ là khoảnh khắc vui vẻ đáng nhớ nhất trong 20 năm cuộc đời mà tôi đã được sống qua.
Chuyến đi có quá nhiều khoảnh khắc tuyệt vời, những bài học khiến tôi lớn hơn , chững chạc hơn rất nhiều.Chinh phục là điều hạnh phúc nhưng giúp tất cả mọi người cùng chinh phục mới là điều hạnh phúc nhất. “Chinh phục” không chỉ là đỉnh núi kia mà còn là cuộc sống bởi tôi không chỉ sống có một mình!
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi!
Cảm tạ trời đất không có mưa ở đây! Không thi “Xuân này con không về”.Thế mới thấy được sự vất vả của những người lính Tây Tiến ngày xưa, mặc dù những người lính xưa không có di xe máy :v.Và một điều nữa, những con người vùng cao mới thật đáng thán phục, họ khó khăn, họ luôn đối mặt với nguy hiểm, nhưng họ luôn được sống trong yên bình và hạnh phúc! Mình tuy hạnh phúc nhưng có lẽ không bao giờ được yên bình như họ :3
VVN-TX 4/1/2016 “You will never walk alone

”

