“Trúng độc đắc” – Pha Luông và Vovinam Thanh Xuân, những câu chuyện chưa kể thành lời..
31.12.2016 – 02.01.2017
Có một thứ cảm giác nào đó, là lạ mà quen quen, cái mùi vị pha trộn giữa trở về và giã biệt, giữa nắng gió và cát bụi vẫn cứ không thôi chờn vờn, thôi thúc…
Thì bởi cũng đã 4 ngày trở về từ mảnh đất gió sương đầy những kí ức ấy, để gom nhặt lại tất cả những quá vãng đã xa xôi mà gần gũi, thân thuộc .
Sao nhỉ, những dòng chữ này sẽ chẳng có câu chuyện nào được kể về một hành trình dài chinh phục nóc nhà Mộc Châu như bao người khác, và rồi liệu có ai đó sẽ thắc mắc vì sao lại là “trúng độc đắc” hay không. Có thể viết thật dài cho bản thân mình, cho hành trình trở lại Pha Luông này nhưng có lẽ hơi dị một chút, hãy để cái note này nên dành cho những điều “quen thuộc đặc biệt” khác hơn là kể một câu chuyện dài.

Từng cười rất tươi dưới một bầu trời xanh như thế..
Câu chuyện về người cầm lái
Tôi biết, chuyện đi chơi xa và chinh phục những chặng đường dài đã chẳng còn xa lạ với rất nhiều người kể cả tôi, nhưng với những người đã nhiều lần ngồi sau một “anh xế” trên chiếc xe số xăng đã đổ đầy bình mà nói, điều thực sự cần làm là một lời cảm ơn đến họ. Đường thật dài và đường cũng chẳng dễ đi, nhưng những người cầm lái, có những người đã từng đi nhiều lần, có những người lại là lần đầu tiên xài quá nhiều “số 1 và số 2” khoác trên mình bộ đồng phục xanh của Vovinam Thanh Xuân vẫn đủ kiên cường, đủ bình tĩnh để vượt qua tất cả những trở ngại trên chuyến đi dài.

Đường dài không ngại những bước chân
Ngồi phía sau, tôi cũng biết rằng cái lạnh tê tái của vùng núi phía Tây Bắc phả vào da thịt của đôi tay đang điều khiển con ngựa sắt qua hàng trăm km kia chưa bao giờ là dễ chịu. Và nếu tôi ngồi phía sau, lưng có mỏi một, vai có đau hai thì những người chở phía sau một người, dù chẳng nói ra lại càng đau gấp năm, gấp mười hơn thế. Đôi vai có lúc mỏi nhừ vì gồng mình trèo qua những con dốc khúc khuỷu và đầy nguy hiểm, hay những lúc phải dùng tất cả sức lực của đôi chân để miết dài mỗi lần trườn dốc. Có thương thì tôi cũng chỉ biết dùng đôi tay lóng ngóng của mình đấm lưng cho các anh xế, bất cứ ai, bất cứ người nào có thể… rồi nhiều khi tự nhiên tôi lại nghĩ trong đầu liệu mình có nên đi học một lớp matxa về đấm bóp cho mọi người không nữa.

Phía sau một anh xế…
Đèo ở phía sau một người có nghĩa là phải có trách nhiệm để đảm bảo được an toàn cho cả hai, là phải làm sao phải đảm bảo không ảnh hưởng đến hành trình của cả đoàn xe. Tôi luôn thấy các “anh xế” dừng lại và đợi “ôm”, dù các anh đang phải tập trung tất cả thần kinh của mình vào con đường phía trước, thế nhưng các anh chưa bao giờ bỏ quên lại người ngồi sau của mình. Vovinam Thanh Xuân đã tôi luyện ra những con người đầy bản lĩnh như thế.

Xế xịn ôm tài
=)) (2 năm vẫn thủy chung xế – ôm 1 cặp
=))))
=)) (2 năm vẫn thủy chung xế – ôm 1 cặp
=))))– À! Năm ngoái tôi đã cảm ơn xế của tôi chưa nhỉ, cảm ơn anh và tất cả những anh xế khác thật nhiều, xế ạ!
Người dẫn đầu và người phía sau cùng
Chẳng phải tự nhiên mà lại có những người được giao trọng trách dẫn đoàn hay chốt đoàn. Những con người ấy, người đi đầu đi qua nguy hiểm để báo hiệu cho người phía sau, người ở lại phía sau cùng để dõi theo những người phía trước. Có nguy hiểm thì họ lại càng là những người chịu nguy hiểm nhiều hơn cả. Đường tối, đường trơn trượt, đường mù mịt sương mù,… vượt qua tất cả để cả đoàn xe được an toàn. Và trách nhiệm của những người dẫn đầu đoàn hay đi sau cùng cũng chưa bao giờ là ít ỏi. Những người như anh Tuấn, anh Dũng, Hiếu hay người thầy họ Lữ của tôi đã bao giờ nhận được từ ai một lời cảm ơn, phải có một bản lĩnh như thế nào, tất cả những con người mà tôi gọi là “tinh thần và trái tim thép” ấy mới làm được những điều ấy… Lúc nào đấy, hãy thử quay đầu lại và nhìn về phía họ, dành cho họ những lời cảm ơn chân thành nhất, tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ, tôi cũng cần làm điều ấy.

Đi đâu nhớ đi thành hàng
=)))))
=)))))Người cho bạn “một bữa no, một đêm ấm”

“Một bữa no”.
Chuyến trở về Mộc Châu vừa rồi, cũng thật đông, nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể đi chợ và vào bếp nấu cơm cho tất cả đều ăn. Một bữa cơm đạm bạc dù tôi chỉ được nghe kể lại vì tôi bị đau chân không xuống ăn được hay bữa cơm tại nhà nghỉ homestay, ở nhà người nào đó trong câu lạc bộ nhưng ở đó là tất cả tấm lòng của những người đã đứng trước bếp lửa hồng. Và tôi vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc anh xế của tôi đã lóng ngóng bưng lên cho tôi một bát cơm đầy ruốc như thế nào. Đêm. Lạnh thì nằm sát lại với nhau trên căn nhà sàn. Sáng sớm thức giấc trong chăn mới biết đêm qua có những người đã nhường cho bạn tấm chăn ấm, nằm đất mà ngủ trong giá lạnh núi rừng mới thấy được tấm lòng của những con người ấy ra sao, tôi hiểu và tôi nghĩ tất cả mọi người đều hiểu.

Một chữ tình trong thiên hạ.
Người phía sau những tấm hình
Những người luôn lưu giữ lại cho bạn những tấm hình kỉ niệm thường chẳng bao giờ có nhiều hình đẹp cả bởi định lí rằng “tôi chụp anh thì lấy ai chụp tôi”. Không phải chỉ vì họ có máy ảnh nên họ mới chụp ảnh còn tôi không có thì tôi không chụp, mà bởi vì họ thực sự trong tâm muốn dành cho bạn những tấm hình đẹp nhất, những tấm ảnh “có tâm” nhất, những khoảnh khắc mà khi bạn nhận ảnh, bạn thậm chí còn bất ngờ tới mức không nghĩ ra được. Những người như Bác Sĩ, như anh Hoạt, chị Trần Anh hay ai khác đó mà nói, họ giống như người của hai thời đại, hôm qua và hôm nay, mỗi ngày đều âm thầm ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất cho tất cả mọi người. Tôi nghĩ là mình cũng nên dành cho họ những khoảnh khắc đẹp nhất khi có thể.

Người phía sau những tấm hình..
À, tôi nghĩ là chúng ta nên credit nguồn ảnh khi dùng ảnh của ai đó nếu dùng, đó sẽ là một lời cảm ơn tuyệt vời nhất dành cho họ. Chẳng có ai là ngoại lệ cả…

Cre: KhiêmHo
Những trái tim Thanh Xuân
Hơn năm mươi con người là hơn năm mươi trái tim giàu tình yêu thương. Khoảnh khắc tất cả mọi người bao dung, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau giống gia đình mà tôi thân thương dành tặng một chữ “nhà”. Nhà là nơi để trở về, là nơi thoái mái nhất, là nơi để yêu thương cùng với yêu thương ôm ấp.

Cao cao rồi thầy trò mình chụp ảnh
🙂)
🙂)
Cải đẹp quá mà mình đẹp hơn cải rồi. (caption 2 năm vẫn giống nhau:))

Mở mặt ra nhìn camera đi Treng
🙂)
🙂)
#Teamlãothành

Đẹp thì mình up thôi…
Tôi nói “trúng độc đắc”, không phải chuyện 1 ăn 70 hay Vietlott cả chục tỉ đồng, trúng độc đắc là tôi trúng được tất cả mái nhà Thanh Xuân này, và tôi chắc chắn một điều rằng có lẽ chẳng có cái giá trị giải thưởng nào của Vietlott có thể so sánh được với cái độc đắc này. Phải luôn nhớ khoảnh khắc khi ai đó ngã xe, khi ai đó bị trấn thương, khi ai đó mệt mỏi trên hành trình dài… người tay cầm miếng urgo, người chai cồn rửa vết thương, người hỏi thăm,người giúp đỡ, người đẩy giúp bạn chiếc xe qua con dốc, người xách cho chiếc balo nặng trịch lên đỉnh núi, giúp bạn kéo chiếc xe đã hỏng trong đêm tối, khoảnh khắc ai đó buộc giúp bạn cái đai vào balo để giảm áp lực trên đôi vai đã đau nhừ.. Có thể lần này hơi tiếc nuối vì một vài lí do nên tôi không lên được đỉnh Pha Luông để đứng giữa mây trời biên giới bao la, nhưng hành trình lên đồn biên phòng và trở về cũng đủ để tôi càng thêm chắc chắn về cái tình dạt dào của tất cả những con người “thanh xuân rất thanh xuân”. Yêu thương thì không cần có lý do nào cả, bởi tự nó đã là có lí do của nó rồi.

Nhà.
Người thầy họ Lữ – “vậy mới là thầy của mấy đứa được chứ…”
Tôi phải nghĩ, mưa gió cuộc đời bao nhiêu mới tôi luyện được một người thầy như thế, tuổi còn trẻ nhưng đầy phong sương của đời. Một người thầy, một người dẫn đoàn, một người chốt đoàn, một người “anh cả” đằng sau tất cả chúng tôi, dạy dỗ, hướng dẫn, nhắc nhở, bao dung, một người với trách nhiệm đặt nặng trên đôi vai. Tôi đã không ít lần nghe thầy nói đến từ trách nhiệm của một người thầy, đưa đám học trò của mình đi thì phải đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người như thế nào. Tôi lần này thật may mắn vì được ngồi phía sau xe của thầy bởi trấn thương, cảm giác đó là cả một tấm lưng vững chắc không gì có thể đạp đổ. Phút cảm giác ấm áp và an tâm khi thầy hỏi có sợ không, bám chắc vào nhé. Tin thầy là có thể tin chính mình, để phá vỡ tất cả giới hạn của bạn thân. Tin thầy là tin vào một bờ vai vững chắc, để nương tựa và trưởng thành. Tin thầy là tin rằng, chúng ta có thể làm được, tất cả mọi thứ.

“Vậy mới làm thầy mấy đứa được chứ.”
“ĐI để THẤY đất nước mình THẬT hơn”
Đêm cuối ở Mộc Châu, sau khi cuốn xong những quyển lịch cho tất cả mọi người tôi đã một mình lằng lặng trở về giường trong khi mọi người đang quây quần trên nhà sàn chia sẻ. Không phải bởi tôi vô tâm không muốn ở đó, một phần bởi cái vai đau đến điếng người mà chính là bởi vì tôi biết có ở đó tôi cũng sẽ chẳng nói được gì bởi vì tôi không biết cách nói ra những cảm xúc của mình. Lần thứ 2 trở lại Pha Luông, tôi học được nhiều giá trị khác hơn, không đơn giản chỉ là một chuyến đi với câu lạc bộ, rèn luyện gắn kết mà hơn hết đó còn là cả tuổi thanh xuân của tôi, thanh xuân của những điều yêu thương nhất, một thanh xuân từng rất tươi đẹp…
Tôi sẽ dành lời bài hát này cho điều ấy:
“Vượt suối thác, vượt núi dốc, dù chênh vênh, có xá gì Có biết bao thứ tươi đẹp vẫn cứ ở đó đang chờ tôi Người xung quanh ở nơi đây thật dễ mến dẫu mới gặp Ánh mắt lấp lánh hiền hoà chào tôi chào người bạn mới
Từng chặng đường dài mà ta qua, giờ ngồi một mình lại thấy nhớ Ngày ngày mặt trời rạng ngời vươn cao lên từ trên mái nhà Từng chặng đường dài mà ta qua đều để lại kỉ niệm quý giá…”

Đi để thấy đất nước mình thật hơn…

Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu.
Trưởng thành không chỉ đơn giản là sự phân biệt trong độ tuổi, nhiều hơn nữa trong đó là, khi bạn quay đầu lại, bạn phát hiện mình muốn quay trở lại cũng không thể nữa.

Tôi đang ở một nơi rất xa, nơi không có khói bụi thành phố Ở một nơi đẹp như mơ Trên cao êm êm mây trắng bay lặng nhìn biển rộng sóng vỗ Cuộc đời tôi là những chuyến đi dài …

Chào Mộc Châu, hẹn ngày trở lại…

Có những ước mơ nhỏ bé, sẽ lớn theo ta ngày tháng Đường đời muôn lối ta cùng nhau vững bước đi Có bạn và tôi hôm nay ngại ngần chi Dẫu khó khăn vượt qua….
M.A.G
HN. 06.01.2017

