Pha Luông- Miền ký ức tuổi Thanh Xuân – Mai Anh

Viết cho Pha Luông, Mộc Châu – miền kí ức tuổi thanh xuân. 1.01.2016 – 3.01.2016
Đã qua bốn ngày tạm biệt Mộc Châu để trở về Hà Nội, về với gia đình và những điều đã gắn bó bấy lâu mới dành được thời gian cho những dòng chữ này.

Có một điều gì đó, nhớ, rất nhớ…

Thác Dải Yếm, điểm đến đầu tiên…

“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy Có nhớ hồn lau nẻo bến bờ Có thấy dáng người trên độc mộc Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa…”

Chào Hà Nội trong một sáng đẹp trời về với Cao nguyên Mộc Châu, mọi thứ tưởng như là không phải thực. Chuyến đi ngỡ đã không có cơ hội để được trải nghiệm. Quãng đường dài hơn 180km ngồi sau “xế cứng” đủ để thấy chuyến đi này dài như thế nào…

Trời sinh một cặp “Xế xịn ôm tài” =))

Anh ấy là “xế hụt”, bạn thân của xế xịn 🙂)
Mười chín tuổi, cái tuổi lấp lửng, chưa hết trẻ con cũng chẳng phải trưởng thành, yêu những chuyến đi, yêu những con người với cái tình nồng ấm, cùng đi. “Đi để sống”. “Để làm mới lại chính mình”.
Cái bắt tay “rất tình” của thầy mở đầu cho cả chuyến đi cũng “rất tình”. Nói văn vẻ rằng cuộc sống này thực sự rất vi diệu vì “kẻ lạc bầy” tìm được cả một mái ấm mới. Vẫn nói rằng mình không thuộc về ngôi nhà này, nhưng ở đó lại có cảm giác là con của mái ấm ấy. Có lẽ là bởi ai cũng nồng hậu quá, ấm áp quá nên chẳng có lấy một chút nào xa lạ…

Lửa trại va những đôi bàn tay nắm lấy nhau…
Đêm lửa trại. Những bàn tay nắm lấy bàn tay. Lửa bập bùng hòa trong câu hát. Tiếng hát ai trong đêm lạnh xứ người… Đêm về cuộn tròn trong chăn với giấc ngủ chập chờn đợi sáng.

Và chúng tôi quen nhau như một điều tất yếu đã định…

Gần lại thêm một chút nữa….

Cao cao rồi thầy trò chụp ảnh 🙂)

Cải đẹp quá mà mình đẹp hơn cải rồi =))
Viết một hành trình Pha Luông, mưa sa khơi…

Ảnh này admin nói “không follow không kết bạn” chụp cho, tối về thấy “sent a friend request ” =))
Đi Pha Luông mới thấm thía sao người viết:

“Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi…”

Dù là ngày hay đêm, dù là nguy hiểm hay khó khăn, là cái cảm giác rợn người khi xế trêu rằng ” Giải bát hương vàng mở rộng với tốc độ bàn thờ”, vẫn ngựa sắt ngang tàn đi…
Biệt đội quần xanh chinh phục đỉnh Pha Luông như một lẽ thường tự nhiên đã là thế.
Một gói mỳ tôm và chặng đường 14km đường dốc lên xuống đến điểm đồn biên phòng và 10km đường rừng lên xuống đỉnh Pha Luông. Đói và mệt cũng không thể đánh ngục được những con người mang trong mình trái tim của võ. Cứ nói đùa rằng chẳng biết động lực nào giúp bản thân lên được tới đỉnh cao đó. Để nhớ mãi cảm giác đứng trong mây mờ trắng đỉnh Pha Luông.
Chặng đường trở về còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp mấy lần khi trời đã chuyển sang tối. Nét lo lắng cũng hiện ra trên từng gương mặt. Nhưng rồi tất cả cũng vượt qua. Vượt qua chính mình. Ừ, “đi để sống”.

I do, I did, I done!
Đêm đó cố thức chỉ để muốn nói với thầy rằng “Thanh Xuân bá đạo quá”. Nói bá đạo chẳng sai, hay đúng ra là chẳng có từ khác để diễn tả được những con người như thế.
Tuổi trẻ. Nhiệt huyết. Những ý chí sắt! Ở đâu mà tìm.
Gửi tới một lời cảm ơn.

Bức ảnh chụp trộm lúc thầy đang ngản ngơ đứng nhìn…
Cảm ơn Vovinam đã mang đến những ngôi nhà đầy “tình” như thế. Cảm ơn thầy “đại ca”, cảm ơn đại gia đình Vovinam Thanh Xuân về một chuyến đi thực sự quá nhiều ý nghĩa. Cảm ơn “xế cứng” đã cùng rong ruổi trên con ngựa sắt của anh với quãng đường dài biết mấy. Cảm ơn Mộc Châu vì nơi đây gặp được người…

Đồ dở hơi =))))))
Gửi lại một kí ức, chờ ngày trở lại… M.A.G HN.7.01.2016

Ở lại nhé, chúng tôi về…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.