Hành trình đến với đỉnh Pha Luông không khó như Fan nhưng đối với em, đây là ngọn núi đầu tiên e chinh phục. Khi về nhà up ảnh, ai cũng nói thích và sướng. Đúng là có thích, có sướng nhưng phải đi thì mới biết được rằng để có được cảm giác sung sướng đó mn phải rất cố gắng vượt qua những đoạn đường dốc nguy hiểm, vượt qua được cả thời tiết mưa phùn gió bấc. Tất cả điều đó đều đọng lại trong em đến tận bây giờ. Và có lẽ, đây sẽ là chuyến đi rèn luyện đáng nhớ nhất của em để chào đón năm mới 2017 – năm tròn 20 tuổi của em :v
Thức dậy lúc 5h sáng và tập trung tại trước cổng nhà văn hóa Thanh Xuân. Mọi người đều mang rất nhiều đồ đạc, đặc biệt là nước, còn có cả cajon, guitar, loa điện. Em nhìn thấy mn cb chu đáo làm em càng thêm háo hức cho chuyến đi này. May mắn được ngồi xe với thầy – phải gọi là tay lái cứng nhất đoàn. :)) Thầy dẫn đoàn, đi sau là 28 chiếc xe máy nối đuôi nhau, với bộ võ phục màu xanh đặc trưng mà không thể nhầm lẫn. Ngồi sau xe cùng với bộ đàm trên tay, thi thoảng alo cho chị Voi đi ở cuối xem tình hình tnao. Mới đầu còn là lạ nhưng sau rồi quen và bắt đầu nói nhiều hơn như con chích chòe ( thầy gọi là 2 con chích chòe ). Nghe có vẻ là dễ nhưng lúc đi trên đường, lúc nào cũng phải vừa tập trung đi, phải quan sát đoàn xe, vừa kiểm soát quân số… trên đường cũng có sự cố là xe anh Chung bị ngã nhưng may là anh chị chỉ bị trớt ngoài da. Cuộc hành trình vẫn được tiếp tục cho đến khi đến đoạn đường khó khăn và chông gai nhất. Xe một anh trong đoàn bị thủng xăm và cả đoàn phải chia thành 2 tốp. Tốp ở lại sửa xe, tốp còn lại tiếp tục đi để không bị muộn giờ. Xe a Hưởng phải vá tới 3 cái xăm mới xong, vá xong atrời cũng nha nhem tối rồi. Những chiếc xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh tiếp để đuổi kịp đoàn đi trước.
Những cung đường hiểm trở bắt đầu hiện ra và là thử thách đối với tất cả mọi người trong đoàn. Các ôm phải xuống xách balo đi bộ, còn các xế phải cẩn thận đi xe để đảm bảo an toàn. Thực sự đây là lần đầu tiên trong đời, e đi cái đường nó vừa dốc, vừa nhiều đá mà hiểm trở đến thế. Nhưng rồi, mọi người đều giúp đỡ nhau, hết xe này lên rồi lại chạy xuống đẩy xe tiếp theo, cứ như vậy như vậy, vừa đi vừa đợi. Sau mấy tiếng đồng hồ thì cả đoàn đã đến được đồn biên phòng Pha Luông.

Tại đây, mọi người thay quần áo và bắt đầu lên nhà sàn để ăn cơm. Em lúc đó bị chuột rút cả 2 chân, nhưng đến được 1 điểm dừng chân là e vui sướng lắm rồi. phải ngồi nghỉ một lúc mới có thể đứg dậy đi bình thường. Buổi tối cuối năm đó, là một buổi tối không thể nào quên đối với em. Bữa cơm cực kỳ đơn giản nhưng vẫn thấy nó ngon, nhiều anh chị đi tắm về muộn còn chỉ ăn cơm không hoặc cơm chan với nước mắm. Ăn xong, là lúc sinh hoạt ca nhạc cùng với các chú bộ đội ỏ đồn Biên phòng. Mọi người cùng nhau hát hò, xua đi cái cảm giác mệt mỏi. Cơ mà vì em mệt quá nên xin phép lên ngủ trước vì còn chuyến đi ngày mai :)) (Có lẽ 13 anh ngủ ở lều sẽ chẳng bao giờ quên được buổi đón năm mới hôm đó mà các anh chị em ngủ ở trên nhà không thể cảm nhận được )
Sáng hôm sau – buổi sáng đầu tiên của năm mới 2017, trời mưa khiến em cũng lo lắng về quãng đường sắp tới. Thức dậy soạn đồ và đi khởi động. Khoảng 6h30ph cả đoàn tập trung, nghe thầy dặn dò và bắt đầu xuất phát. Ban đầu em ở top 2 nhưng đuối sức ngay ở chặng đầu tiên nên em bị tụt lại top sau. Lúc đó chân rất đau vì bị bó cơ, anh Tùng phải dìu tay lên phía trước để tiếp tục cùng đoàn. Thầy có hỏi là “ Hằng có tiếp tục được ko” E trả lời ngay là “ có, em đi được! “
Thực sự lúc đó là em rất đau chân, nhưng khi nhìn thấy anh chị động viên thì trong em có thêm khí thể để tiếp tục đi. Có anh còn bảo “ Cô bé này không leo được “ Câu nói đó khiến em có thêm động lực hơn chứ ko làm em chùn chân thêm. Được rất nhiều các anh chị và thầy giúp đỡ và động viên + sự quyết tâm của mình, cuối cùng em đã leo lên đến đỉnh. Phải nói thật sự rât sung sướng khi mình đang đau chân mà có thể đi được cả 1 quãng đường dài như vậy. Cũng may là khá cứng đầu, nhất định không dừng lại mà muốn đi tiếp, đi thử một lần xem nó đẹp đến thế nào :)) Và quả thật là không ngoài mong đợi của mình. Mặc cho trời mưa nhưng vẫn không thể ngăn được sự sung sức của anh chị trong đoàn. Đến lúc xuống thì nó còn kinh khủng hơn nhiều. Đường cực kỳ trơn, đi không cẩn thận là ngã, và em bị ngã 4 lần, trong khi đó đã có các anh chỉ dần đường để đi. Về đến đồn biên phòng e chỉ muốn nằm xoài ra đường, đôi giày toàn bùn đất khiến e còn ko thèm nhấc chân lên được nữa. Lúc xuống có vẻ như rất khó khăn, nên các anh đã phải nhờ đến sự trợ giúp của các anh người bản ở đó. E được ngồi xe, nhưng ngồi xe cũng rất sợ khi tí bị rơi xuống vực. Lúc đó tay chân run, tim thì đập liên tục, xuống đến điểm trường phải chắp tay khấn “ Má ơi, con được sống rồi “n Đây cũng là lúc mà em thấm thía được câu thở “ Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống” là ntn. Đợi đến khi mọi người tập trung đầy đủ là bắt đầu khởi hành về nhà nghỉ tại thị trấn Mộc Châu. Tối ngày đầu năm mới, mn được sum vầy bên nhau để nói về chuyến hành trình vừa rồi. Nhưng bh em nghĩ lại mới thấy tiếc, thực sự là tiếc khi không thức đến cuối cùng để nghe thầy và các anh chia sẻ những câu chuyện, hay những kinh nghiệm. Có lẽ rất hiếm khi có được dịp như vậy để có thể giãi bày lòng mình. 🙂

10r sáng ngày 2.1.2017: Cả đoàn xuất phát trở về HN, trên đường đi có dừng chân lại vườn cải và cột cờ Mai Châu để chụp ảnh. Mn đã rất vui vẻ khi có thêm thời gian ở bên nhau trc khi về HN. Buổi trưa đc nghỉ chân tại Hòa Bình ( nhà a Trung ), ăn cơm và hát hò. Và… đây là lần đầu tiên, em dám đánh guitar trước rất nhiều người như thế. Em vốn là đứa ngại đám đông, thường đánh guitar e chỉ đánh cho mình em nghe. Nhưng hôm đó, e cùng chị Cua đã góp vui một tiết mục be bé. Tuy có đánh sai vài chỗ nhưng trong lòng em lại thấy rất vui, vui vì đã hoàn thành được 2/3 chặng đường, vui vì đã ko còn ngại ngùng khi đứng trc đám đông như xưa nữa….
Kết thúc chuyến hành trình, mọi người chia tay nhau và trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng đối với em, dư âm của nó vẫn còn. Mọi người đôàn kết, giúp đỡ nhau trong chuyến đi rất nhiều, tuy có lúc người này đi nhanh, người kia đi chậm. Về phần em, thiếu sót lớn nhất đó chính là thể lực, thể lực yếu khiến mình tụt lại sau cùng và cũng ảnh hưởng tới tiến trình đi của cả đoàn. Thể lực không phải có trong ngày 1 ngày 2 được, mà là cả một quá trình tự mình vận động và tập luyện.
Cuối cùng, e xin cảm ơn a Tùng, a Tuấn, chị Trần Anh, chị Hằng, chị Cua, chị Lý, a Nguyên …. (rất nhiều ac khác nữa ) đã giúp đỡ em trong suốt chặng đường. Cảm ơn a Trung vì đã có một bữa trưa vui vẻ cùng vs clb. E cảm ơn xế cũng là thầy An Xuân Phong đã tổ chức cho chúng em một chuyến đi ý nghĩa để chào đón năm mới. Có lẽ đây là cột mốc đánh dấu bước sang tuổi 2o của em, và có lẽ suốt đời này em sẽ không quên được chuyến đi gian nan này.
“ Vượt núi thác, vượt núi dốc chênh vênh có xá gì Có biết bao nhiêu thứ tươi đẹp còn đag trông mong ta ghé qua Người xung quanh ở nơi đây thật dễ mến dẫu mới gặp Ánh mắt lấp lánh hiền hòa chào tôi người bạn mới “
CẢM ƠN THANH XUÂN <3 CẢM ƠN CẢ NHÀ <3

