Gần được 2 năm tập Vovinam ở Thanh Xuân, cũng được tham gia nhiều chuyến đi rồi mà bây giờ mới viết được những dòng tâm sự đầu tiên. Mình sẽ vừa tường thuật vừa xen kẽ cảm nhận về chuyến đi này.
Trước chuyến đi đã sắp xếp lại công việc, không để cảm thấy tiếc vì không tham gia được như chuyến đi Fanxipan. Nghe nói những khó khăn thiếu thốn lần leo Phaluong trước gặp phải, mình đã chuẩn bị đầy đủ cả, không quá nhiều, nhưng đầy đủ những đồ dùng và lương thực thiết yếu. Tối ngày hôm trước cũng cảm thấy nhiều tâm trạng. Tâm trạng sợ ngủ quên mất thì sao, nên cẩn thận đặt mấy đồng hồ. Tâm trạng lo lắng không biết liệu xe máy của mình có đủ sức vượt qua không, có bị hỏng hóc giữa chừng không, mặc dù cũng đi bảo dưỡng cẩn thận rồi. Một điều nữa là đi đường có được an toàn không, thực sự đường leo núi không lo bằng đường có nhiều ô tô. Rồi ngồi tìm clip xem, clip của những nhóm đã từng đi ,thấy đường hiểm trở, gập ghềnh, nhưng mình cảm thấy có điều gì đó rất lãng mạn, thôi thúc, không cảm thấy lo lắng nữa. Nhìn lại còn một điều phân vân nữa là không biết có nên mang cái trống theo không. Đường xa, cái trống lại cồng kềnh, sẽ rất khó đi, bất tiện cho người mang theo, hơn nữa nếu mang đến nơi, không biết nó có phát huy được hết tác dụng của nó không, hay sẽ bị bỏ quên bởi nhạc Karaoke của điện thoại. Nhưng nghĩ đến những ngày gần đây anh em đã cùng nhau đàn hát cùng cái trống này, mình lại thấy muốn có nó đồng hành cùng. Thôi cứ sắp ra để đó, sáng mai mình sẽ quyết định.
Sáng sớm dậy ăn sáng rồi chuẩn bị đồ, rồi cuối cùng cũng quyết định mang hết đi, mặc dù đi xe ra clb cũng đã cồng kềnh rồi. Cảm giác khi vừa đến nơi, gặp được mọi người ở clb là mình đã thấy háo hức cho chuyến đi này rồi. Thằng Vinh hẹn đi hôm qua mà không thấy đến nên mình đi cùng Nguyên, một thằng em đi cùng mấy chuyến đi Ba Vì lần trước. Trước khi lên đường không quên cầu mong cho đi đường suôn sẻ, bình an.
Đi đường xa cũng nhiều lần rồi, nhưng không lần nào mình lơ đãng, mà luôn tập trung hết mức, vì đường xa, nhiều xe lớn, lơi lỏng là sẽ nguy hiểm ngay. Cũng vì cảm thấy có thầy, có nhiều anh em xung quanh mình mà luôn thấy vững tâm, chưa khi nào xảy ra sự cố gì cả. Ngay cả khi thấy xe của Chung bị xòe, mặc dù thấy giật mình, nhưng sau một vài giây mình cũng có cảm giác mọi việc sẽ ổn, sẽ không có gì nghiêm trọng, vì chưa bao giờ có chuyện gì nghiêm trọng cả.
Tiếp cận những con dốc cao đầu tiên, tự nhiên cảm thấy hào hứng, mặc dù cũng phải nhảy xuống đẩy xe, và thầy bảo đoạn sau còn dài và khó gấp mấy lần thế này, nhưng không sao, vì thấy người ta vẫn đi được ầm ầm cơ mà.

Chặng đường khó khăn cũng đến, ban đầu còn có thể ngồi sau xe để đi lên, về sau 1 người một xe đi còn khó, mình quyết định để Nguyên đi xe và xuống xe để hỗ trợ mọi người. Cả chặng đường thật khó khăn, chưa bao giờ mình đi bộ mà cảm thấy vượt quá sức mình như thế, chạy lên, chạy xuống nhiều lần để đẩy xe, giữ xe. Nếu là bình thường, đi bộ leo dốc một mình có khi đã mỏi rã chân rồi, đằng này kì lạ, chạy lên rồi lại chạy quay lại mấy lần mà vẫn không sao, trên lưng còn đeo balo nặng nữa. Đến khi trời đã tối, mọi người chân tay cũng mỏi rồi, xe của Hoàng bị hỏng mà còn 1 tiếng nữa mới đến nơi, thấy khó khăn quá. Nhưng có thầy đi đằng sau thì cảm giác chuyện gì rồi cũng sẽ giải quyết được. Vậy là mọi người cùng nhau đẩy xe lên dốc, đẩy liên tục, lúc này không chỉ chân mà tay cũng mỏi lắm rồi nhưng không dám nhả ra, sợ nó trôi, thế là dùng cả đầu để đẩy luôn. Lúc đấy cảm nhận rõ rằng đúng là mình đang trải nghiệm đây rồi, đó là khi mọi người đều mệt mỏi rồi nhưng vẫn cố gắng vì một mục đích chung, cùng vận dụng sự sáng tạo, sức khỏe và ý chí để hỗ trợ lẫn nhau. Chân tay có thể mệt mỏi nhưng tinh thần thì chẳng mệt mỏi.
Lại nhớ mấy năm trước mình leo Fanxipan, đi cùng một nhóm người không quen biết từ trước, chỉ là họ tổ chức đi cùng nhau. Bạn mình bị đau chân, đi chậm, thế là cả đoàn cứ thế đi trước, không để ý khiến cho 2 đứa bị tuột lại phía sau, trời đã tối, đi mò mẫm trong rừng với 1% pin điện thoại, lúc ấy chỉ biết đi về đằng trước trong đêm tối với suy nghĩ có thể bị lạc trong rừng. May sao gặp được bác porter đang trên đường đi về, nhờ bác chỉ giúp đường ra. Vậy mới biết điều quan trọng không phải là những người đằng trước kia đã đi về đích, có thể họ cảm thấy vui khi chinh phục được chặng đường, nhưng họ đã bỏ quên đồng đội phía sau. Vì vậy, khi tham gia những chuyến đi cùng clb, mọi người trợ giúp nhau trên từng chặng đường làm mình luôn cảm thấy yên tâm dù tình huống có khó khăn hay nguy hiểm đến đâu.
Này thì ngon bổ rẻ
Bữa tối hôm ấy thật đáng nhớ, những món ăn bình thường cũng trở nên ngon đến lạ vậy, mình được xem và tham gia (dù ít) vào quá trình mọi người nấu cơm, những món ăn thường ngày trở nên ngon lạ, phần vì dạ dày đang đói, phần vì anh em ăn cùng nhau đông vui. Lúc ấy nói vui với anh em, mấy tuần nữa tất niên cứ nấu thế này mà ăn lại ngon, bổ, rẻ.
Tiết mục ca nhạc buổi tối hôm ấy thực sự chưa được chuẩn bị kĩ càng khi mọi người cũng mệt rồi, nhưng cũng có những điều đáng nhớ. Anh em cứ luôn miệng hát Điện máy xanh, lại mặc áo xanh nữa nên người ta tưởng mình là công ty Điện Máy Xanh luôn. Được một lúc thấy mọi người về dần, và cũng không thấy hào hứng lắm, nhưng vẫn cố nốt, chẳng là hôm nay thấy anh Chương mang hộ cái trống vất vả quá, cả người cầm loa nữa, nên cố gắng tận dụng nó cho đỡ phí công.
Vãi Lều
Đêm hôm ấy khi hầu như mọi người đã có chỗ nằm, nghỉ ngơi ngon lành rồi, mấy anh em vẫn chưa muốn nghỉ, vì chả mấy khi được ở cùng nhau vui vẻ thế này. Thế là mỗi người một tay căng lều bạt, rồi nghĩ ra việc đón năm mới nữa. Đây là khoảnh khắc giữa 2 năm mà, dù Việt Nam mình đón Tết âm, nhưng dù sao, Tết dương cũng là một dấu mốc quan trọng, hoặc lý do đơn giản hơn là anh em có cớ để ngồi vui với nhau. Mỗi người góp một chút đồ ăn, thức uống, mình góp được 2 lon bò húc và 1 cái bánh chưng nhỏ, xung quanh anh em có vài lon bia và ít bánh kẹo. Nhìn quanh, mấy ông bình thường rượu bia kinh lắm, thế mà bây giờ lại đón năm mới bằng nước ngọt và bánh kẹo, nghĩ cũng hay thật. Rồi mỗi người mong ước một điều, mỗi điều ước đều tự phát, chẳng chuẩn bị trước gì cả nên cũng ngập ngừng, nhiều khi thành hài hước nữa. Mặc dù hơi gây ồn ào cho những anh em đang nghỉ ở trên, nhưng sự háo hức khiến cho việc cố gắng nói nhỏ, vui vẻ trong yên lặng trở nên rất khó khăn. Cũng mong anh em ở trên, những ai chưa ngủ được cảm nhận được không khí, lắng nghe được những điều bên dưới nói mà mỉm cười. Khi đã vui thì tất cả anh em đều như những đứa trẻ con được nô đùa cùng nhau vậy, những câu chuyện có khi bình thường rất nhảm nhí, nhưng cũng gây cười, cười kiểu hồn nhiên nhưng không ngây thơ.
Rồi sau đó được ngồi cùng thầy, cùng anh em, được nghe mọi người tâm sự, nhiều điều mà không phải khoảnh khắc ấy, chắc mình ít có cơ hội nghe được. Gió càng lạnh, càng làm những chén trà ấm áp hơn, những lời tâm sự thêm thấm tháp hơn. Chắc cũng là cái duyên sắp xếp vậy, từ người lớn tuổi đến nhỏ tuổi, từ tập ít đến thời gian tập lâu năm, cả thầy và trò đều không có chút phân biệt, ngồi trò chuyện như những người anh em thân thiết.
Ăn mì tôm
Sau đó về ngủ được gần 1 tiếng thì dậy, thực sự rất khó dậy khi đang nằm ấm, mà mới ngủ được một lúc, nhưng cái lý do để bật dậy ngay lập tức là lát nữa đông lắm, sao mà đánh răng rửa mặt được. Xong rồi nhìn mọi người chia sẻ nhau từng gói mì, từng chút nước nóng, cảm giác thật ấm áp, ấm áp nghĩa là cái dạ dày mình đã được ấm từ sớm rồi. Để miêu tả lại một chút. Mình thấy 2 ông Nam bi và Vũ cho mì tôm vào bát ăn chung, Hiếu Nhọ thì chỉ đợi anh em ai ăn mì xong thì xin ít nước uống cho ấm bụng. Liếng thì chưa ăn gì đã uống cốc sữa, bảo em chỉ cần uống thế là đủ bữa sáng, lát sau cuống cuồng đi xin được nửa gói mì ăn chống đói. Tuấn Trần vì dậy sớm nên mọi thứ rất ung dung, cả ăn uống lẫn chuẩn bị đồ đạc, lại còn hảo tâm chia cho Hiếu Nhọ ít nước mì tôm khiến thằng bé cảm động suýt khóc, dỗ mãi mới được.
Mọi người chuẩn bị đồ đạc đầy đủ để đi ( 6 chữ đ liên tiếp này). Thầy chia làm nhiều nhóm nhỏ để mọi người nhìn ngó, hỗ trợ lẫn nhau. Khi đi lên, thời tiết khá đẹp, đến trạm dừng chân thứ nhất thì trời bắt đầu mưa, nghĩ đến đoạn đường lên được đến đây rồi thì mưa có ăn thua gì đâu. rồi lại tiếp tục đi, trên đường mình được đi cùng Hiếu, anh Trung chân nhân, Hóa Sola (thầy gọi là Sỏ lá), Bảo Bình, Lý, Hồng, cùng một số diễn viên khác… Đường xa và dốc nên thỉnh thoảng những câu chuyện vui vẻ làm bớt đi sự mệt mỏi và cái lạnh của mưa, người này trượt thì người kia đỡ, người này mệt thì người kia dìu, vậy là ai cũng cảm thấy vững tâm bước tiếp. Một điều hay nữa là đây là dịp rất tốt để mọi người trở nên thân thiết với nhau hơn, vì những lúc này rất dễ nói chuyện, tinh thần vô cùng cởi mở, vậy nên mỗi chuyến đi thường mọi người sẽ gắn bó với nhau hơn nhiều so với việc chỉ tập luyện ở clb. Khi lên đến trạm nghỉ chân cuối trước khi lên đỉnh, mọi người dừng lại ăn uống. Điều trải nghiệm đáng nhớ nữa tiếp tục được lưu lại, mỗi người trước khi lấy đồ ăn của mình ăn, thường quay ra chia sẻ cho những người bên cạnh trước, để ý những người chưa có đồ ăn trước, mặc dù bản thân cũng đói mệt. Những miếng bánh mì, gói xúc xích, quả trứng chia đều cho nhau. Bản thân mình ăn được nửa cái bánh chưng rồi đưa cho Nguyên, thằng em đi cùng luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác. Sau đó mọi người tiếp tục lên đến đỉnh.
Bước chân lên đỉnh Pha Luông, gió táp mưa lạnh vào mặt, vào người, nhưng điều đó làm mình cảm giác như được hòa mình vào trời đất trước không gian rộng lớn. Mặc dù xung quanh bị mây mù che phủ cảnh vật, nhưng điều đẹp hơn cả cảnh vật xung quanh là khuôn mặt rạng rỡ của mọi người khi quên đi hết mệt mỏi để hòa vào thiên nhiên rộng lớn trên đỉnh Pha Luông, ai cũng chạy hết góc này đến góc kia như những đứa trẻ tinh nghịch vậy. Để chụp ảnh, để lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ cùng nhau.
Đường đi xuống mới thật nhiều điều đáng nói, khi cảm giác trong người khỏe hơn, nhưng đường đi lại khó khăn hơn do trời mưa, trơn trượt. Mình bị trượt lần đầu tiên khi đang đi ngon lành thì Nam Volume xuống cầm rìu mở đường trước, thấy đường dọn sẵn đẹp đẽ, bước xuống tự tin, không ngờ đó là một cái bẫy, vừa bước vào là ôm cả đất cả trời luôn (tất nhiên sau khi ngã thì vẫn đứng dậy tạo dáng để lấy lại phong độ). Những lần trượt ngã đầu tiên, anh em ai cũng rối rít ra hỏi thăm nhau, người nâng, người đỡ, hỏi xem có đau không… , nhưng sau ngã nhiều quá rồi thì chỉ có cười thôi, cứ thấy trượt ngã, vồ ếch là lại buồn cười, còn quay cả phim làm tư liệu nữa. Khi đi tập thì ngày nào cũng xếp thảm, chỉ tập ngã được một vài kiểu, bây giờ mới biết còn rất nhiều cách ngã khác nhau mà mình chưa biết. Bản thân mình cũng lăn vài vòng xong mới đứng được dậy (tất nhiên đứng dậy tạo dáng để lấy lại phong độ). Nhìn xung quanh thấy mọi người hỗ trợ nhau rất nhiệt tình, người đi trước lấy chân làm trụ để người đi sau dẫm lên, hoặc đưa tay để người sau bám vào, không kể là nam hay nữ. Lê Diên Tùng đã trở thành huyền thoại Pha Luông khi ship được em Hằng xuống đến nơi an toàn. Nhìn về phía trước còn thấy Hoàng cõng người yêu đi, mình thực sự thấy khâm phục, và mọi người xung quanh cũng vậy, bởi đường trơn, đi một mình đã khó rồi, còn cõng thêm một người (hơi béo) trên lưng nữa. Rồi thấy Lý, mặc dù là con gái nhưng khi bạn đồng hành bị đau chân thì đeo ba lô, hỗ trợ bạn đến cùng, khi nghỉ dừng chân thì ngồi xuống xoa bóp chân cho bạn. Qua những lần tập luyện, hay đi trải nghiệm, và một vài trường hợp khác, mình thấy con bé này bên ngoài rất hay càu nhàu, nhưng rất tốt tính, những khi cần thì rất mạnh mẽ, có thể làm được những điều mà các đấng nam nhi cũng phải nể phục, nhưng cũng là người dễ tủi thân, dễ xúc động.
Ngay khi xuống đến trạm biên phòng, chưa kịp nghỉ ngơi thì mọi người đã phải chuẩn bị hành lý xuống núi. Trời vừa mưa xong, đường trơn trượt, đa số cảm thấy khá ngao ngán với đoạn đường đi xuống khi ngay những bước đầu tiên đã rất khó khăn. Vì mệt mỏi vì vừa từ trên đỉnh núi xuống, lại không phải mọi người đều cứng tay lái để có thể đi xe xuống đến nơi trong tình cảnh đường trơn trượt như vậy nên phần lớn đã thuê dịch vụ mang xe xuống, chỉ có Thầy, Tư, Hảo, Hai, là tự đi xe xuống. Mặc dù chưa thể hoàn thành 100% chuyến đi khi chưa tự đi xe xuống, nhưng việc trên đường đi, anh em gom góp nhau lại thành một khối, đi cùng nhau, chờ đợi nhau để cùng đi xuống cũng là một điều thể hiện trách nhiệm, tinh thần tập thể. Thậm chí khi trời đang tối mù mịt, cả đoàn người vẫn có thể kiên nhẫn ngồi đợi một người nạp năng lượng rồi đi tiếp. Những chú bé ở đây rất tốt và nhiệt tình, sẵn sàng dẫn bọn mình xuống mà không đòi hỏi điều gì, cám ơn các em nhiều.
Khi xuống đến đoạn trường học, mọi người sắp xếp, ổn định đội hình rồi đi xe về phía nhà sàn để nghỉ. Đến nơi, lại không khí tất bật, tắm rửa, sắp xếp đồ đạc, cảm giác trong người nhẹ nhõm, thoải mái cùng với bữa cơm tối và những chén rượu mọi người chúc nhau. Ăn uống xong, như thường lệ là buổi chia sẻ cảm nghĩ của mỗi người, mình vẫn ngồi nghe tâm sự của mọi người từ đầu đến cuối như mọi khi, và cũng chia sẻ những điều mình cảm nhận được về chuyến đi.
Buổi sáng hôm sau, khi được anh Trung chân nhân mời về nhà bà ăn cơm, anh em trong band nhạc tự lập, tự hiểu với nhau, đã sắp xếp sân khấu nhỏ để đàn hát giúp vui cho mọi người, cho những anh chị em đang trong bếp nấu cơm. Lần này đã thực sự cảm thấy thỏa mãn khi những đồ mình mang theo đã phát huy tác dụng thực sự của nó, bất ngờ hơn là khi bé Hằng và em Cua Nấm cùng nhau biểu diễn những tiết mục khiến cho band nhạc Thất Tình của chúng mình có nguy cơ trở thành Thất Nghiệp. Mình thực sự thấy vui vì những tiết mục âm nhạc đã được đa dạng hóa lên, cả người cầm nhạc cụ và người hát, người trống. Những người nghe cũng ủng hộ nhiệt tình nữa khiến cho những ai đứng trên sân khấu đều cảm thấy vô cùng tự hào.
Bữa cơm của bà thật là ngon lành, bà rất nhiệt tình và hiền hậu. Thầy và anh em hát tặng bà bài hát chúc mừng sinh nhật để cám ơn bà, chúc bà luôn khỏe mạnh.
Trở về Hà Nội, chuyến đi trải nghiệm đã kết thúc tốt đẹp, dù mọi thứ chưa thực sự là hoàn hảo. Đó cũng là một điều tốt, nếu nó đã hoàn hảo rồi thì sẽ không có thêm nhiều điều để nói hơn nữa, sẽ không có động lực để bù đắp cho những chuyến đi lần sau nữa. Kém hoàn hảo một chút sẽ giúp phát triển hơn sau này. Mình sẽ trân trọng vô cùng những gì đã diễn ra, và sẽ thêm tinh thần cho kì thi lên đai quan trọng sắp tới. Đỉnh núi Pha Luông cùng những gian khó ta còn mới vượt qua, thì còn nhiều thứ ta có thể làm tốt hơn ta nghĩ lắm.
Cám ơn thầy, cám ơn những người anh em đã tham gia chuyến đi Pha Luông đã cho mình những trải nghiệm đẹp đẽ nhất. Những điều đẹp đẽ nhất đọng lại đến bây giờ trong tâm trí của mình không phải là phút giây trên đỉnh núi, mà là những phút giây chúng ta cùng đồng hành với nhau trên đường đi. Cám ơn núi Pha Luông, hi vọng sau này sẽ đừng có tuyến cáp treo nào lên đỉnh núi cả.

