Chào anh em !
Quả thực đã từ lâu rồi mới có dịp tham gia một chuyến đi cùng anh em, trong lòng khó tránh khỏi những cảm xúc đan xen. Nhớ lúc thầy nhắc trước những ai đi thì phải đăng ký rõ ràng, mình cứ băn khoăn không biết nên điền vào hay không. Nửa là vì mình hơi lười vận động, nửa lại vì thèm cảm giác được phiêu cùng anh em như xưa. Chỉ quyết định điền tên vào danh sách trước hạn chốt nửa tiếng. Vậy là mình sẽ đi Pha Luông lần này !
Trước khi đi cũng có được nghe qua về độ khó của chuyến đi, nên mình chuẩn bị khá kĩ về thực phẩm, thuốc thang để phòng. Cảm giác chuẩn bị cho một chuyến đi xa nó bồi hồi lắm các ông ạ. Tối hôm đó cũng mất ngủ luôn, chỉ muốn sáng cho nhanh để được “chiến”.
Trời sáng, nhanh chân ăn tạm bát xôi rồi ra cùng anh em. Ôi sao mà đông đến vậy! Đó là suy nghĩ đầu tiên. Khẩn trương chuẩn bị rồi chuyển bánh cùng đoàn. Cảm giác được đi trên con “chiến mã già” ( con xe máy cà tàng của mình) để lướt đi trên mỗi chặng đường ôi sao nó đã đến vậy. Lâu rồi mới nhớ lại cảm giác đó. ( cảm giác này rất khó tả bằng lời văn). Đi đường trường thì mình quen rồi nên đối với mình không vấn đề gì. Mọi chuyện chỉ thực sự bắt đầu khi rẽ sang lối lên Pha Luông. Đoàn dừng lại trước khi bắt đầu chinh phục. Mình thì vẫn đang ngơ ngác hỏi ơ có chuyện gì mà dừng suốt vậy. Thì cu Hiếu mới chỉ chỉ sang bên kia:
– Hiếu: Pha Luông kìa anh ơi -Mình: Đâu đâu -Hiếu: Kia kìa anh ( tay chỉ chỉ sang ngọn núi đối diện), đường mình đi kia kìa -Mình: Hả ??? Cái đường đấy sao mà đi được ??? ( Đó là con đường đất dốc và dài kinh khủng ) Đoàn tiếp tục, đến điểm trường thì mọi sự vẫn cứ là OK, nhìn quanh không thấy lối đi, mẩm nghĩ ơ Pha Luông nó ở đâu thế nhỉ, chỉ có thế này thôi à. Chờ mọi người vá xăm xong đủ đoàn thì chuyển bánh lên con đường bé xíu khuất sau nhà. Mình tròn mắt nghĩ bụng chắc chắn cái này không phải là đường chắc chắn cái này không phải là đường chắc chắn cái này không phải là đường… Chuyện kinh dị bắt đầu từ đây, cung đường khủng khiếp nhất mà mình sẽ phải chinh phục là đây, không biết con ngựa già nhà mình có chịu nổi không nữa. Nhưng thôi kệ, giờ hối cũng muộn rồi, phải tiếp tục thôi. Đường đi khó thật, nhưng cái đó không làm mình thấy lạ nhất, lạ nhất là anh em cứ liên tục đi rồi dừng xe cả xế cả ôm cùng nhau kéo đỡ các xe lên chẳng cần biết là xế nào ôm nào, cứ áo xanh là xúm vào. Cứ vậy cứ vậy, đi từng mẩu đường nhỏ một, cả đoàn dìu nhau đi. Cái này mình nói là rất lạ nhé, mình chưa thấy bao giờ. Nếu các ông để í thì sẽ thấy các đoàn khác đi cùng mình không như thế đâu. Không cần biết có đi được hay không, cứ đứng lại sẵn tư thế giúp đỡ đã. Ở ngoài đường bây giờ thấy chết họ cũng chỉ đứng lại chụp ảnh thôi. Anh em làm mình thấy hơi xúc động một chút đó. Nên mình cũng làm theo, đi rồi lại dừng, chờ người đi sau. Đôi khi chỉ là đứng lại xem họ có qua nổi con dốc không và họ qua như thế nào, như là nhìn một người em trưởng thành vậy. Tôi dám chắc với các ông ngoài một số người chắc tay đi quen như thầy và một vài anh em, tôi đố các ông một mình lên đỉnh được đó. Trước giờ tôi luôn muốn hoạt động độc lập, không cần ai giúp cả nhưng lần này mới cảm thấy có những việc ta không tự làm được, cần sự giúp đỡ từ bên ngoài. Cụ thể ở đây là một tập thể. Bài học của mình đó 😀
Trời tối, lại mưa nhỏ. Mình hơi lo, một phần vì chưa biết đích đến ở đâu, một phần là còn vài anh em bị tụt lại do xe hỏng xích phải dắt lên. Nhưng với sự giúp đỡ lẫn nhau thì cuối cùng cả đoàn cũng lên đến điểm dừng chân. Mình chỉ nhớ lúc đến nơi mình hét lên rất to. Cảm giác như là haha cuối cùng cũng đến đích, nhẹ nhõm lắm !
Cả đoàn cuối cùng cũng bình yên. Tắm rửa qua loa rồi chuẩn bị ăn cơm. Ngồi cạnh bếp lửa mà thấy ấm lòng, không biết bao lâu rồi không được ngồi cạnh bếp lửa rồi nữa. Vài anh em, người nấu cơm, người chạy qua lại chuẩn bị, người như mình thì ngồi một góc hai bàn tay xoa vào nhau suýt xoa nhìn bếp lửa chẳng nói gì. Cảm giác thật an lành. Cơm chín mọi người ùa xuống, nhanh tay xí cho mình bát đũa cùng vị trí đẹp để “chén”. Khung cảnh rất hỗn loạn, anh em chen chúc kẻ đứng người ngồi thi nhau chọc đũa vào “nồi” thức ăn. Chúng ta như “lũ chết đói” vậy :)) Nhưng mà đói thật, mệt thật nên dù bữa cơm rất rất chi là đạm bạc nhưng sao mà ăn nó vào thế. Tiếc là thực phẩm có hạn nên hết một cách chóng vánh, khổ thân vài anh em tới sau chỉ được ăn cơm chan canh, gắp miếng rau dìm xuống nước mắm cho mặn thả vào ăn cho trôi cơm :)). Nhưng mà các ông biết gì không, lâu rồi tôi mới được ăn một cách ngon lành vui vẻ như thế đó. Bữa cơm đó mình sẽ nhớ lâu đây, và mình sẽ rất cảm kích những ai đã gắp thức ăn cho mình haha.

Ăn xong chuyển sang tiết mục tạp kĩ ( ca nhạc ). Thú thực là mình không biết chơi cajon, hát thì cũng bập bẹ ù ờ u ơ được tí thôi nhưng được cái mình ham vui, muốn anh em vui cùng nên hơi quậy tí. Mình rất muốn anh em lên hát cùng, quẩy cùng mình, bao nhiêu cũng được, bao lâu cũng được, nhận hết nhé haha ( í mình là từ giờ về sau luôn)
Câu chuyện ý nghĩ nhất chuyến đi của mình đã đến lượt. Hát xong mọi người về nghỉ ngơi, rất tình cờ là mấy anh em về sau không có nơi dung thân do đã full máy. Mình nêu ý kiến xuống dưới dựng lều mấy anh em ngủ. Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như sau đó mình ( lại là mình :)) ) nói là anh em chờ chút đón năm mới luôn ( vì khi dựng xong thì cũng gần 12h rồi ) Do quá khích tột độ nên tổ đội dựng lều đã gây ồn ào mất trật tự khu phố dẫn đến bất bình dư luận. Nhưng xin lỗi anh em ở trên là do bọn tôi vui quá, mừng quá, thật sự là rất vui ấy, cảm giác như đang ngồi cùng gia đình. Dù đã rất cố bảo nhau vặn nhỏ volume xuống nhưng đêm yên tĩnh, nghe tiếng thở thôi cũng rõ nói gì tiếng cười nói. Nên là mình – kẻ đầu têu mọi trò quậy phá thay mặt anh em ở dưới xin chân thành xin lỗi anh em ở trên vì đã quấy nhiễu anh em ạ ! Sau cuộc vui cũng chủ động nhắc nhau đi nghỉ, nhưng tàn dư vẫn còn nên vẫn cười khúc khích, đang chuẩn bị ngủ hết rồi thì “bụp bụp!” “ mấy ông trong lều này đi ra ngoài hết ngay”. Tổ đội “vãi lều” chắc một phen thót tim ( quả này bị thầy phạt rồi…) ông nào cũng mặt mũi hối cải cắm xuống đất lặng lẽ đi ra. Ngồi dưới con đường đất bên ngoài, trời bắt đầu mưa, ánh đèn sau lưng thầy rọi sang khiến chẳng thể nhìn rõ thầy nên trông càng nguy hiểm. Thầy bảo anh em từng người cho ý kiến về việc vừa rồi. Anh em xin lỗi rất nhiều nhưng sau tất cả thầy chỉ cười và bảo “ thầy rất thích buổi chào năm mới của các em, thầy rất muốn tham gia cùng nhưng do thầy đang bận việc quan trọng hơn không thể vui cùng các em được. Thầy gọi các em ra đây là để nói chuyện tiếp, đang vui, cho những người trong kia được ngủ” Nghe xong anh em ai đấy cười toe toét, còn cá nhân em thì em thấy bình thường, bởi vì em biết chắc chắn thầy sẽ không phải là người đi phạt học sinh của mình như vậy. Chắc do ở lâu nên biết tính nhau thầy ạ. Anh em tâm sự cùng nhau những gì chân thành thật lòng nhất, cởi mở nhất, chỉ với ấm trà và chục con người cùng chí hướng, mọi thứ thật dễ dàng. Buổi sáng 1/1/2017 của chúng tôi đã trôi qua như vậy đó. Tôi sẽ nhớ cái ngày này đến già. Anh em tôi đấy !
Dù chỉ ngủ được chưa đầy 1 tiếng rồi lại phải thức giấc nhưng không hề thấy mệt mỏi. Trong người tràn đầy năng lượng sẵn sàng cho cuộc chinh phục. Như lần trước thầy lại chia nhóm để dễ quan tâm nhau hơn. Và mình thì lần nào cũng vậy, luôn là người đi trước nhưng luôn ngoái cổ ra sau nhìn các thành viên của đoàn mình, mình nhìn gương mặt họ, cơ thể họ, xem ai có dấu hiệu mệt mỏi chấn thương không, những đoạn khó các cô gái ( thâm chí cả chàng trai ) xem có cần giúp đỡ không. Quãng đường leo lên thì đối với mình không vấn đề gì. Mình rất rất háo hức, muốn lên đỉnh để được trải nghiệm những gì mọi người đã được thấy trong năm ngoái, trên đó có gì mà được ca tụng đến vậy. Dừng chân ở lán ăn trưa, mình chẳng buồn ăn, chỉ muốn nhanh nhanh lên đó. Được lệnh của thầy cho phép đi tiếp, mình lao phăng phăng lên đỉnh. Đến nơi, chợt giật mình sững lại. Một khung cảnh xám xịt, toàn mây mù và mưa kín lối, mình không nhìn thấy gì ngoài tảng đá con rùa. Đứng thẫn người một mình hồi lâu, đây là những gì được ca tụng sao? Rồi mình bắt đầu nghĩ lại, thực ra trên đó chẳng có gì cả, con đường mà mình – anh em đã trải qua để đến được đó mới có ý nghĩa ( Bài học thứ 2 ). Ngồi phệt xuống đất, cứ vậy nhìn ra không gian im lặng, bỗng có cu Hiếu ngồi xuống canh bên, nó cũng chẳng nói gì, 2 anh em cứ ngồi vậy thôi, không biết nó có biết mình đang nghĩ gì không nữa. Dù anh hay chửi em nhưng thực ra anh rất tin tưởng em, sau này em sẽ trở thành một người đàn ông tốt. Quãng đường về cũng chẳng có gì đáng nói ngoài việc đôi giày cùi mía của mình lên tiếng cùng với việc được phong cho danh hiệu HUYỀN THOẠI NGÃ :))
Xuống đến đồn biên phòng, thầy lại thúc giục anh em nhanh chân xuống núi. Lần này là đi bằng xe máy. Lúc đó mình thực sự không hiểu nổi với một con đường mà đứng im còn ngã thì lấy cơ sở gì để có thể đi xe máy xuống??? Và mình ( Lại là mình lần 3 ) đề xuất với thầy ý kiến cho anh em thuê người dân tộc đưa xe xuống. Đối với mình lúc đó, không thể mạo hiểm tính mạng của cả đoàn mà không có cơ sở gì được. Thầy đồng ý và gần như tất cả đều thuê. Đi một đoạn, qua chỗ trơn trượt, đường có vẻ dễ đi hơn, lúc ấy lại nghĩ biết thế này phi xừ xe xuống một phen xem sao. Đường chỉ khó đi đoạn đầu tiên thôi sau đó mình có thể đi được. Nghĩ vậy nhưng đã làm rồi không thay đổi được, và nếu được hỏi lại thì em cũng sẽ không hối hận về quyết định lúc đó đâu thầy ạ.
Đoàn đưa nhau về nhà sàn để nghỉ, ăn tối trò chuyện vui vẻ. Duy có chuyện là đêm tâm sự thường lệ thì mình lại bỏ rơi mất. Chắc chỉ có mỗi mình mình là ngủ quên và không tham gia hôm đó ( Lại là mình lần 4 :)) ) Cũng không biết được anh em đã nói gì, vài chuyện được biết do lời kể lại. Nghĩ thì cũng thật tiếc nhưng không sao mình sẽ bù bằng chuyến sau vậy.
Hôm sau cả đoàn rời bánh về Hà Nội, đoạn đường này mình chỉ có cảm giác duy nhất là lúc tất cả mọi người lên vườn cải thì mình ra ngồi một mình ở bên kia ( Lần 5 ). Không biết mọi người sao nhưng mình thấy cảnh ở chỗ mình ngồi ăn đứt vườn cải mà -_- rất đẹp luôn ấy cho những ai chưa được nhìn.
Về đến nhà an toàn.
Sau chuyến đi, mình có “vài” ( thưc ra là hơi nhiều ) điều nói ra cùng anh em. Em xin cảm ơn thầy vì đã tạo điều kiện và bảo vệ chúng em trên mọi cung đường, mọi con dốc, em cũng xin lỗi thầy vì em luôn là kẻ đầu têu, quậy phá anh em ạ 🙁 Mình xin cảm ơn những con người – những người anh em đã giúp đỡ mình trong chuyến đi, dù chỉ là một cái đẩy xe của Cua, một cái tì chân để mình dẫm vào không bị ngã, hay Voi dìu anh xuống núi, anh đều sẽ nhớ cả. Cảm ơn tất cả mọi người và chúc mọi người một năm mới vui vẻ!

