Pha luông 2017- Hậu

Chào tất cả mọi người em là Hậu xế của Trần Anh, do không có trong nhóm của clb mình nên e xin phép mượn face của Trần Anh để có thể viết lên đc tất cả sau chuyến đi vừa rồi.
Trước hết em cảm ơn thầy đã cho em cùng tham gia vào chuyến đi lần này. Em không phải là người của CLB nhưng sau chuyến đi dài này e nghĩ e có thể cảm nhận cũng như hiểu được 1 phần nào đó mọi người, cho phép e được nói ra, và đây chỉ là suy nghĩ khách quan của e thôi ạ.


Đầu tiên là bữa ăn cơm đầu tiên ở Pha Luông, theo ý kiến của cá nhân e thì không có sự trục trặc nào tuyệt vời như thế. Lúc đầu cứ nghĩ mình được ăn bữa ăn do đồn biên phòng chuẩn bị, nhưng lên đến nơi do trục trặc nên mới biết mình tự nấu. Nếu như thầy không quyết định buffet thì đã không có điều tuyệt vời đó, thức ăn ít, mọi người tranh giành nhau, nhường nhau miếng thịt, miếng rau thì mới có cái để nhớ. Hơi đen cho mấy bạn tắm muộn là chỉ có nước mắm mà ăn tủi ấm ức, nhưng e nghĩ chỉ có như thế thì mới nhớ lâu, sau này nghĩ lại còn có cái mà nhớ mà cười, ngày xưa đã từng ở đó nhìn đồng đội gắp miếng thịt cuối cùng mà khóc trong lòng nhưng không dám nói ra :3.
Còn tối lúc ngủ ở nhà sàn thì e cũng miễn bình luận vì e cũng đc nằm đệm, nhưng khi về mn đã nằm mỗi nhóm 1 nơi thì e cũng chỉ biết nằm đấy thôi, mặc dù giữa 2 chăn đôi lúc bị kéo k đc tí nào, nhưng “kệ mịe nó” mình cũng được nằm trên nhà sàn là được rồi. Nhưng đổi lại với việc ngủ trên nhà sàn với việc được ngồi nói chuyện với nhau giữa đêm, giữa rừng thì em chắc chắn người được ngủ trên nhà sàn sẽ phải hối tiếc chứ không phải những người ngồi nói chuyện cùng nhau đâu ạ.
Về hành trình chinh phục đỉnh Pha Luông thì lúc đầu e nghĩ là mình chuẩn bị toát hết cả mồ hôi mới theo nổi CLB mình, vì e lâu rồi chưa vận động nhiều, nhưng nghĩ lại cũng thấy hơi buồn cười :3. Cũng may có thế thì mới thấy được tinh thần giúp đỡ đùm bọc nhau chinh phục được đỉnh Pha Luông của mọi người và đạt được mục đích của mình. Với e thì có thể để đái sang Lào phát nhưng lên gió quá sợ phản dame nên lại thôi =)). Hành trình đi xuống mới là lúc thể hiện cái tinh thần đồng đội. Nhiều người đỡ nhau cõng nhau từ tận trên đỉnh vượt qua bao khó khăn để có thể xuống tới đồn, phát hiện bao nhiêu nhân tài trong việc nghĩ ra các tư thế ngã, có người thể hiện giày ngon đi k ngã rồi cũng đôi lúc k sấp mặt nhưng cũng sấp mông, có người còn chơi bài lầy “bố méo đi nữa trượt mẹ xuống luôn”…đặc biệt đoàn dẫn đầu đi thể hiện đi nhanh bỏ mặc mọi người nhưng thầy mắng cho lại “ngoan như cún” và phải ở lại đi sau cùng =)))))
Về quãng đường từ đồn xuống trường e thấy tiếc quá, lúc mọi người thể hiện tình đồng đội với nhau nhất, thể hiện cái tinh thần thép dám vượt qua mà đã có người chùn bước, ngã ở đường đấy thì sợ gì mình còn có đồng đội mà . Mấy người bản đi được thì mình cũng đi đc mà, 1 người không đi được thì 2 người, 2 không được thì 3 người 4 người, họ làm được thì mình cũng làm được chứ sợ gì. Em với mấy anh xuống trước đứng đợi để giúp mn mà mãi k thấy cuối cùng mới biết mn thuê gần hết rồi.
Còn những chặng đường phía sau đối với em thì không có gì đặc sắc nên e cũng k biết nói gì. Tổng kết lại e cảm ơn phần lớn mọi người vì đã không tạo khoảng cách xa lạ đối với 1 người chưa hề quen biết như em.

Em cũng đã đi rất nhiều nơi, nguy hiểm có, khó khăn có, nhưng em chắc chắn 1 điều để rèn luyện ý chí vượt lên chính mình, tinh thần đồng đội, thử thách các khó khăn, và để gắn kết mọi người gần nhau hơn thì không có nơi nào so sánh được với Pha Luông ngày mưa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.