Pha Luông 2017 – Diệp Khai

Chuyến đi vừa kết thúc được vài hôm em cũng muốn chua sẻ 1 vài dòng ngắn ngắn thôi ạ vì đây chắc có lẽ là lần đầu tiên em viết và cũng có lẽ là lần cuối viết luôn.vậy nên viết có sai sót gì không hay,hay là lung tung quá thì thầy và các anh,chị thông cảm ạ…!
-clb chúng ta vừa hoàn thành chuyến đi rèn luyện với chủ đề “vượt qua chính mình”đó là 1 chuyến đi quả thực có rất nhiều thứ để kể..hồi lại hôm đầu tiên con đường mà đoàn chúng ta đi quả thực rất đẹp từ đoạn chỗ điểm trường lên đồn biên phòng rất chi là tuyệt vời..một bên là sườn đồi 1bên là vực sâu…chỉ lơ là 1 chút là cả xế và ôm coi như xong..ấy vậy lại an toàn hết chứ,cứ như vậy rồi xong đoàn có chút rắc rối vì xe của anh hưởng bị xịt lốp và bắt đầu chuyện căm go xảy ra và đoàn bị trễ 1 chút so với dự định..đáng nhẽ anh hảo thợ nghiệp dư có thể giải quyết được ấy vậy mà anh nam(volum) cũng là 1 thợ nghiệp dư nhưng lại là bên điện lạnh cùng bắt tay vào thay xăm, và thế là chiếc xăm đầu tiên bị thủng..rồi đến chiếc t2 cũng tương tự thật may mắn đến cái xăm thứ 3 đã thay an toàn.và đoàn lại bắt đầu cuộc hành trình với đoạn đường còn lại nhưng không ngờ trời tối nhanh quá sự nguy hiểm lại tăng lên so với lúc sáng bởi vì tối mà đường lại khó đi nữa…nhưng không có gì là làm cản trở được đoàn cả.đi mãi cuối cùng cũng gần tới đồn biên phòng chỉ còn 1km nữa thôi ai ngờ vừa xe anh hưởng bị xịt xong giờ lại đến lượt xe anh hoàng bị hỏng nhung xích..và thế là tình đồng đội xuất hiện nhưng được 1 đoạn vì mệt quá nên mới nghĩ ra là dùng xe để kéo và dùng sức người đấy xe bị hỏng đằng sau vì cả 2 xe cùng dắt mà nên cũng hơi khó khăn 1 chút và trong cái màn đêm đấy chúng tôi cứ như vậy cuối cùng cũng đến đồn biên phòng tưởng như thầy nói suốt chặng đường là lên tới đó là sẽ được ăn và thư giãn ai ngờ lại có chút trục trặc vì có cái đoàn phóng viên gì gì đó đến trước được đoàn và thế là cả đoàn phải di chuyển lên nhà sàn nên trên để trú ngụ qua đêm và bắt đầu nấu nướng và cuối cùng cũng được ăn. Thật tuyệt vời..đó là bữa “tiệc đứng” đầu tiên trong đời em được ăn và cũng là bữa cơm ngon nhất từ trước đến giờ còn ngon hơn cả cơm mẹ nấu nữa..tuy cơm hơi khê nhưng vẫn hết sạch sành xanh chẳng trách các cụ ngày xưa có. Câu “Cơm không ngon nhà đông con cũng hết”


Người thì xới cơm,người gắp thịt,rau,giò…vui thật em hứa là sẽ không bao giờ quên đâu..sau bữa cơm đó là hát hò 1 chút và sau đó tôi đi ngủ sớm vì không có đủ chỗ ngủ nên phải xuống chiếc phản chỗ cầu thang nằm tưởng chỉ có 1mk nhưng thật ra cũng đông phết chứ..lần đầu tiên được ngủ mà chỉ đắp được 2 mảnh áo…ngoài ra còn có cả anh chung chân nhân với mấy ae nữa…sau đó thầy và mấy anh team ngủ lều đón giao thừa thật vui mà không thức được hơi buồn…vậy là hết ngày đầu tiên.sáng hôm sau thầy bắt đầu chia tổ và bắt đầu cuộc hành trinhèo núi rèn luyện cùng với 2 anh dẫn đoàn là A pó và 1 người nữa không biết tên…^^những người tinh nhuệ nhất thầy cho vào tổ 1…vậy là bắt đầu leo vừa đi được 1 phần nhỏ của quãng đường chị bạn của anh hoàng bị chuột rút sau đó đến anh hồng bạn chị lý rồi anh hảo…tuy vậy nhưng ý chí của mọi người thật đáng khâm phục sau đó mọi người không ai bị nữa cả và cả đoàn cuối cùng cũng lên được đỉnh…thật không uổng công mọi người vất vả leo mấy tiếng đồng hồ pha luông thật đẹp một sự đẹp tuyệt vời đến huyề ảo..những cái đẹp đó là phải cảm nhận thì mới thấy được..sau đó mọi người chụp ảnh rồi đi xuống vì lúc đi có mưa nên khi xuống bị trơn trượt nhiều cú ngã ngửa của anh nam và ngã nghiêng của anh tuấn…anh tùng là 1người tuyệt vời vì anh ấy là 1 người có thể dìu dắt bền nhất trong mọi hoàn cảnh..sau chặng đường gian nan vất vả nhất tưởng an toàn rồi ai ngờ đoạn trơn ngắn và dốc lại suất hiện và thầy người luôn luôn lo lắng cho mọi người suýt bị ngã nhưng thầy mà có võ công cao cường dứng trụ bằng 1 chân xoay vài vòng rồi đứng bất động với tư thế h”Tề Thiên Đại Thánh” trong 1 khung cảnh mờ sương mềm mại sau cú ngã mà tưởng ngã.thót tim
rồi cũng về tới đồn biên phòng thầy nhắc mọi người lấy hành trang và bắt đầu xuống núi vì trời mưa nên đường trơn trượt hơn so với lúc đi lên và thầy nói 1 câu: mọi người đã săn sàng chưa..các xế đồng thanh “”săn sàng”thầy nói tiếp:giờ là cuộc chiến giữa sống và chết mọi người chắc chắn chưa..mọi người im lặng nhưng vẫn đi.trôi xe một đoạn thấy nguy hiểm mọi người chọn cách an toàn để đi xuống..còn riêng em,thầy ,và mấy xe nữa quyết định đi xuống bằng chính mình nhưng được 1 đoạn cũng hơi run nhưng vânhư cố đi..rồi anh hoạt đổi lái cho vì sợ em chân ngắn dễ bị ngã…cuối cùng rồi cùng cũng tới điểm trường thong thả rồi nghĩ đến các ôm mà tội phải đi bộ 1 quãng dài từ lúc đi cho đến lúc về đúng là những người tuyệt vời..trên đường về qua cao phong còn ghé qua nhà anh chung chân nhân ăn cơm trưa nữa trong lúc chờ đợi có ban nhạc (quên tên rồi) thật sôi nổi khuấy động cả 1 vùng.sau đó lúc đi về còn hát sinh nhật bà nữa….
SAU chuến đi em nhận ra rằng thật tiếc vì ngày trước không tham gia được các chuyến đi cìng thầy và các anh chị và bây giờ em mới biết “ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG,HỌC MỘT SÀNG KHÔN “LÀ GÌ…..CẢM ƠN Thầy An Xuân Phong đã dạy và chia sẻ cho em với mọi người trong clb những thứ tốt đẹp…em sẽ mãi khắc ghi trong tâm trí ạ.
vì đây là lần đầu em viết nên còn có nhiều sai sót thầy và các anh chị thông cảm ạ.
-NGHIÊM LỄ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.