Pha luông 2017- Cu Su Hảo

3h30, 7/01/2017

Chào Thầy và toàn thể anh em, em cũng tham gia vào clb một khoảng thời gian chắc cũng vừa đủ để cảm thấy đây là một mái nhà, một nơi nhiều ý nghĩa trong cái thời Thanh Xuân của mình, cũng như của rất nhiều ae nữa, nơi mà sau mỗi chuyến đi tình cảm lại càng gắn kết hơn, lại càng khó xa nơi này hơn.

Ngày mới vào tập là thế, cứ nghĩ còn nhiều nhiều thời gian lắm, thấm thoát sắp 4 năm rồi khi sắp xa thì mới thấy tuổi Thanh Xuân của mình đã đến đúng nơi, 4 năm chỉ góp mặt vào trong hành trình của clb 4/10 nhưng nơi đây đã khiến những rung động tuổi 20 nhiều nhất, bỏ qua mọi quan tâm bên ngoài, luôn dành vị trí clb trong lòng hơn hết, vì những chuyến đi nhiều ý nghĩa quá, cũng vì cảm nhận thấy sự tâm huyết của người người lái đò. Sau những chuyến đi đầu tiên của tuổi Thanh Xuân, giờ có thể là những chuyến cuối cùng, lòng càng nuối tiếc, muốn được bên ae nhiều hơn nữa, sống trong cái tình người ấm áp đến lạ kỳ. Cứ mỗi chuyến đi, dù cảm nhận ít hay nhiều, nhưng luôn thấy điều mong ước của Thầy mang đến cho ae.

Chuyến đi trở lại Pha Luông lần này phải tư thốt lên rằng, sao mà clb có thể về đến nơi chứ khi mà bao khó khăn, bất trắc dồn đến, nào mưa, nào chuột rút, nào ý chí ae suy sụp, nhưng trong đó luôn có lời nói của Thầy từ trước chuyến đi,” đi để rèn luyện”, câu nói khá quen thuộc trong những chuyến đi mấy nưm trở lại đây, nên bước chân vẫn cứ tiếp tục bước, bước để thấy ý chí mình nhiều khi vượt qua tất cả, những bước chân lầy lội, những đoạn đường trơn dốc, nhưng cả Thanh Xuân đã trải qua nếm được hương vị của người chiến thắng, chiến thắng được chính mình, dù chỉ là 1 cái dấu mốc trong cuộc hành trình tuổi trẻ, nhưng càng tôi luyện thêm ý chí, những chiến binh con nhà võ, nhưng trong đó luôn có tình thương, tình cảm ae. Những bước chân khó nhọc nếu chỉ 1 mình bước sẽ nặng thêm biết bao nhiêu, nhưng đừng lo gì cả, có ae bên cạnh rồi, có ae bên cạnh thì mọi chuyện đều vượt qua được, 1 tiếng cười giòn tan giữa rừng núi làm tiêu tan bao mệt mỏi, đó là những khích lệ vô cùng lớn để cả đoàn quân Thanh Xuân có thể vượt qua được. Sau cố gắng của tất cả , kia rồi, đỉnh Pha Luông phủ đầy mây, sương, mưa, những gương mặt như sua tan đi mọi mệt nhọc, bất chợt cảm thấy rùng mình trước Pha Luông hùng vĩ, cảm thấy nhỏ bé lại trước núi rừng,em từng có 1 suy nghĩ, khi thấy tự thấy mình quá lớn lao hay đứng dưới 1 cái cây thật to, nhưng khi vẫn thấy mình quá quan trọng, hãy đứng trên 1 ngọn núi, khi cái tôi vẫn còn, hãy nhắm mắt lại và bay vào vũ trụ nhìn Trái đất từ bên ngoài, ôi mình nhỏ bé quá, sao 1 cái hình hài chả bằng 1 hạt bụi lại nhiều điều nhỏ nhoi quá. Và nay lại được đứng trên Pha Luông, chỉ cần nơi đây thôi để thấy mình bé lại, những nhờ có nơi đây, mới khơi gợi lại khả năng ý chí trong bản thân, để kh bị quên lãng đi rằng mình cũng sẽ làm được, kia chỉ là 1 chút gian nan mà thôi, thấm vào đâu trong cái cuộc đời này nên là cứ mỉm cười mà sống mà vì mọi người. Từng bị coi là đứa ngu ngốc khi cứ nghĩ cho mọi người, nhưng đến tận bây giờ, vẫn thấy quan tâm mọi người là bản năng của bản, và nó là quyết định không thể sai lầm, những thứ mà cảm nhận lại được nó quý giá hơn những gì mình bỏ ra, những thứ kh mua bằng vật chất được. Ở nơi đây chắc hẳn Thầy luôn muốn ae đoàn kết chung sức giúp đỡ nhau trước khó khăn trước mỗi thử thách, dù có giúp được hay không, nhưng sẽ cảm nhận thấy tình cảm ấm áp trong đó, để truyền đi những tình cảm tuyệt vời nhất trong cuộc đời này.


Gửi lại gió mây thầm thì của ai đó
Để mai xa rồi nhưng còn mãi nơi đây
Những dấu chân sẽ dần phai nhạt
Nhưng điều tốt đẹp vẫn còn mãi trong ai.
Nhưng hành trình đã dừng lại ở đây đâu,khô khăn giờ mới tới sao vậy , sắp tối rồi, sao xuống núi trong cái thời tiết mưa ướt này được, có những bước chân đã mỏi,trong em cảm thấy sự lo lắng của người dẫn đường,mọi điều đã chuẩn bị , tinh thần lại được lên dây cót, nhưng bước xuống đồn biên phòng, toàn các anh người Mông đoán được ý phần nào là hỏi thuê xe kh đây mà, nhưng mà chúng ta đi rèn luyện, rèn bản lĩnh, ý chí, còn 1 chặng đường nữa thôi, lòng đã tự nhủ với bản thân, còn 1 chút nữa thôi,ý chí mình có thể vượt qua được, và rồi những điều bất lợi bắt đầu tới, nhưng chiếc xe cứ vọt qua mắt mình, nhưng kh phải ae clb, đi qua chỉ là những lời, ‘ thuê xe đi anh ơi’, ” cả đoàn thuê cả rồi’, cái tính lì lợm bất chợt nổi lên, mặc kệ mấy ổng ấy nói, cứ tập trung toàn bộ, thử thách bản thân thêm lần nữa xem sao. ôi trơn, chuột còn sắp rút lại nữa, mồ hôi bắt đầu chảy kh phải vì nóng mà vì guồng máy đang cố gắng tập trung cho những đoạn dốc, hơi thở nóng hổi, cái cảm giác bên cạnh là vực, xe thì sẵn sàng đổ nhưng rèn luyện, rèn luyện, và cũng có ae bên cạnh rồi dốc quá thì kéo lại, nên là cố vượt qua đi, rồi thì đoạn khó khăn nhất cũng qua nổi, sự chủ quan lại xảy ra, chút nữa là 2 anh em đi toi ( xin lỗi a Hưởng) ,nhưng về đến nhà rồi anh ơi, sống rồi anh ơi, tiếng cười lại giòn tan, quên đi mọi điều vừa xảy ra, tối mịt mù, chả thấy ai chỉ có âm thanh quen thuộc của ae, vượt qua rồi…. để đôi chút giữ lại trong lòng kh nói ra được.
Nhưng ai dè bị đánh gục bởi sự mệt mỏi trong đêm tâm sự, sự tiếc nuối nhất trong chuyến đi là không được nghe ae và Thầy tâm sự, mở mắt ra, ôi sáng rồi, thôi xong ngủ quá giấc rồi, mọi người giải tán rồi, hụt hẫng,nuối tiếc, muốn quay lại. Lại sắp phải xa núi rừng rồi, sao bên ae thời gian mau thế, mới hôm qua còn leo trèo trên từng ngọn núi, mà giờ lại sắp phải chia tay. Những chuyến đi cuối luôn chứa đựng rất nhiều cảm xúc, khi mà còn thời gian thì ta sẽ lãng phí vô cùng, nhưng sắp kết thúc rồi mới thấy hối tiếc nhường nào. Những câu hát trong bài “Một đời người một rừng cây” cứ vang vọng mãi trong lòng, dù kh thuộc hết nhưng cảm nhận thấy người hát muốn truyền tải điều gì qua nó, chả biết có cảm nhận sai không, nhưng sẽ cố gắng như 1 cái cây, dù chưa lớn nhưng sẽ cố gắng vươn lên sống thẳng, để vì mọi người, vì đời còn nhiều người cần lắm tinh thần Thanh Xuân.

Cảm ơn, mong là đây không phải là những lời cuối của cuộc hành trình tuổi trẻ của bản thân e, sẽ đi để thấy nhiều hơn nữa, chúc mọi người buổi sáng an lành.
Hà Nội 5h47, 7/01/2017

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.