Nhật ký và những kỉ niệm đẹp về chuyến đi Fanxipan – Nguyễn Cường

Xin phép mọi người mình sẽ viết lên một trang nhật ký và những kỉ niệm đẹp về chuyến đi…
Có lẽ các thành viên còn lại trong nhóm vẫn chưa biết mình là ai và tại sao lại có ở trong nhóm và ngồi đây luyên thuyên bát đảo cho các bạn nghe,nếu không có chuyến leo Fan này chắc có lẽ còn lâu lắm mình mới biết tới anh Xuân người mà các bạn gọi là Thầy… mình là Cường là một Hướng dẫn viên du lịch.

14633037_1050051281779062_4146618518372645847_n

Cũng với rất nhiều chuyến đi khác lần leo Fan này có lẽ mình cũng không nhớ là mình đã chinh phục nó bao nhiêu lần nữa, cũng với sự chuẩn bị như bao lần leo khác và những chia sẻ và chút kinh nghiệm nho nhỏ của bản thân về cung đường và những khó khăn sẽ gặp phải, 9h sáng ngày 06/10 cả đoàn xuất phát gồm 21 thành viên, mình và a Xuân luôn là người đi cuối đoàn và nhắc nhở anh em trong đoàn là hết sức cẩn thận và khi chỉ còn cách trạm nghỉ 2.200m thì chính bản thân mình lại mắc sai lầm dẫn đến trấn thương cổ chân khá nặng,khác với những chuyến đi khác trong 5 năm lần này thì sự bất cẩn của bản thân và quãng đường lại là thử thách lớn nhất của bản thân,hơn ai hết bản thân mình hiểu rõ quãng đường phía trước như thế nào có lẽ với người khác cách tốt nhất là bỏ cuộc và quay trở về,nhưng với bản thân mình thì chưa có một giây phút nào xuất hiện ý nghĩ là sẽ bỏ cuộc vì tình thần của mọi người trong đoàn,sự hỗ trợ và động viên nhiệt tình của 20 con người còn lại những người anh và em đã cho tôi nguồn động lực và ý chí vươn lên,a Xuân có lẽ sẽ là người được nhắc tới nhiều nhất khi là người đã trực tiếp xoa bóp bấm huyệt cho tôi khi gặp trấn thương và cũng là người luôn đi cùng và động viên tiếp thêm tinh thần cho tôi.

14642126_1050051221779068_7931907299548731340_n

Tôi còn nhớ y nguyên cảm giác đó khi mà những bước đi chậm lại và thể lực giảm sút vì trấn thương cổ chân khá nặng,những bước đi của tôi đã có lúc cảm giác hai chân tê cứng và đau buốt muốn phát khóc lên,đã có những giây phút tôi đứng lại miệng thở dốc vag cảm giác chân đau buốt tưởng như không thể bước đi nổi nữa chứ huống chi là leo núi,mọi người dừng lại chờ tôi động viên cho tôi, Nguyen tit một cậu em trong đoàn đã băng bó và bấm huyệt cho tôi để giảm sự đau đớn,mọi người trong đoàn ai cũng nói tôi share đồ trong balo để anh em cầm giúp để tôi có thể bước qua những con dốc khó khăn phía trước,nhưng đến lần thứ 3 tôi mới làm điều đó có người sẽ nghĩ tôi mắc bệnh sĩ hay cố chấp,nhưng trong đầu tôi chỉ suy nghĩ 1 điều tôi sẽ vẫn bước về phía trước khi tôi còn có thể, và 1 câu nói của anh người Thầy của những anh em còn lại có nói tôi đang đi bằng ý chí vừa nói vừa cười như tiếp thêm tinh thần cho tôi,để cuối cùng tôi cùng 20 anh em chạm tới đỉnh Fan nóc nhà đông dương,tôi vẫn còn nhớ như in bữa tối khi chúng tôi dừng chân tại trạm nghỉ mốc 2.800m cái lạnh như thấm vào từng thớ thịt của chúng tôi,và bữa tối có lẽ là ngon nhất không sơn hào hải vị,mà chỉ là những món ăn dân dã bình thường,nhưng tiếng cười và những câu hát vẫn vang lên giữa ngồi nhà nho nhỏ nằm ở giữa 2 bên là lưng chừng núi,chúng tôi sinh hoạt và hát cho nhau nghe dưới ánh nến mập mờ và ánh sáng loé lên của những chiếc đèn pin nho nhỏ mang theo,tỉnh dậy vào lúc 4h sáng cho việc làm vệ sinh cá nhân và ăn sáng với những mẩu lương khô,cái chân của tôi cũng đã đỡ phần nào,chúng tôi xuất phát vào lúc 5h sáng khi mà cái lạnh của vùng rừng núi tây bắc đang chỉ khoảng là 13 đến 14 độ,và thế rồi sau hơn 3 tiếng đồng hồ băng rừng vượt núi chúng tôi 21 con người đã chạm tới đỉnh nóc nhà đông dương trong niềm vui của người chiến thắng.

14568257_1050051158445741_2843629314182522199_n

Ở đây leo lên đỉnh núi là việc đơn giản vì đã có cáp treo nhưng 21 con người với sức trẻ và nguồn tinh thần thép chúng tôi đã chinh phục đỉnh Fanxipan và điều cao cả hơn nữa là Chinh phục chính bản thân mình! qua đây cũng xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới A Xuân và 20 người anh em còn lại, tuấn trần trung xê cô, nguyên tít,voi điên,hay lợi lùn,hiếu dẩm dơ,quỳnh xấu gái… Cảm ơn tất cả mọi người, đây là chuyến đi ý nghĩa nhất trong cuộc đời mình!!!!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.