Chào Thầy và toàn bộ anh em..
Cứ mùa xuân sang thì mùa hè đến, thu qua đông tàn rồi lại xuân sang.
Xuân sang làm lòng người bồi hồi xúc động nhớ về tuổi thanh xuân tươi đẹp.
Được 500 anh em Thanh Xuân cùng thầy cho em sinh hoạt cùng âu cũng là một niềm vui nhỏ nhỏ trong một nỗi buồn to to của em vậy.
Chuyên đi Pha Luông vừa rồi có những cảm xúc không thể nào quên hệt như từng lời ca trong bài đi cùng năm tháng vậy.
Ôi cuộc đời vẫn đẹp sao tình yêu vẫn đẹp sao.
Đôi lúc ta tự hỏi rằng sao bầu trời kia lại xanh như vậy ?
Khi đi trải nghiệm trong rừng mưa, em thấy 1 con chim hót líu lo trên cành.
Tự nhiên em thấy lòng vui vui lạ.
Đây có phải là dấu hiệu cho mùa Xuân, mùa của đất trời hội tụ.
Nhìn các mụi mụi ai cũng xinh xắn đáng yêu, lòng em bồi hồi xúc động nhớ về cái đêm ánh lửa bập bùng vào lúc 11h59phút 59 giây đêm giao thời.
Cái khoảnh khắc se lạnh của núi rừng phả vào trong niềm hân hoan tột cùng của đất trời hội tụ đi vào trong cơ thể.
Rồi cảm giác ngồi sau tay lái của anh Trung Chân Nhân cho em một cảm giác rất Yo-most.
Cảm giác chỉ bấy nhiêu thôi nhưng nhớ mãi không quên.
Nụ cười ấy, ánh mắt ấy mãi mãi ở lại với núi từng Tây Bắc.
” Pha Luông đèo đá ngửi trời
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay ‘
Nhà Thơ
Quang Dũng

