Pha luông, địa danh mà mình đã đặt chân đến lần thứ 2 , mỗi lần lại có 1 cảm giác khác nhau. Lần đầu tiên khi đến Pha Luông, chỉ nghĩ chỉ là leo núi bình thường thôi, chứ đâu nghĩ là phi xe máy đến đến đồn biên phòng 7km thôi mà cứ nghĩ nó cả mấy chục cây số vậy. Đầu năm 2016 đó chứ đâu, hôm trước khi anh em leo Pha Luông thì trên đó có mưa, nên đường đi từ điểm trường đến đồn biên phòng nó quá ư là trơn trượt, đi lên được đến đồn biên phòng là đã thấy một kì tích rồi.
Nhưng năm đó rất tiếc, vì lý do cá nhân mà mình không cùng anh em lên đến đỉnh Pha Luông được. Đó chắc cũng là 1 giai thoại khá hài hước như HUYỀN THOẠI PHA LUÔNG và HUYỀN THOẠI NGÃ của năm nay 2017, Anh em lên đỉnh Pha Luông thì mình cũng lên đỉnh tại đồn biên phòng, say ngoắc cần câu, anh em xuống núi mà mình vẫn đang bay bay … Không cảm nhận hết được những gì anh em đã trải nghiệm mà năm đó anh em chạy xe từ đồn biên phòng xuống điểm trường. Đến năm nay quay trở lại Pha Luông, hành trình đi đã có thay đổi, lần này là lên thẳng đồn biên phòng luôn , không dừng lại nghỉ lại Mộc Châu nữa, nên chuyến đi sẽ rất dài và có phần gian truân hơn: Hành trình bắt đầu từ cổng CLB lúc 6h sáng, với tôi thì nó bắt đầu từ 2 tuần trước đó. Lên danh sách tham gia, liên lạc với đồn biên phòng, liên lạc với nhà nghỉ tại Mộc Châu. Những hôm gần sát ngày đi , chỉ muốn bùng cháy, có thể gọi là quá loạn, dự tính danh sách đi chỉ khoảng 40 người rồi cuối cùng lên 55 người… Người thì mình nói lại là ngủ quên , người thì ốm đột xuất, người thì do công việc không thể đi được….
Nói chung nôm na nó là do số mệnh rồi. Hành trình năm nay thầy trò chúng tôi đầu tư bộ đàm để liên lạc thuận cho dẫn đoàn và chốt đoàn, hoàn hảo hơn nữa thì giữa đoàn có thêm 1 chiếc nữa thì đẹp quá, anh em sẽ không bị giãn đoạn hay tụt lại sau, nhưng kinh phí không cho phép. Đoàn đi lần này rất đông, với 29 xe máy. Với số xe đi như này, qua mấy chốt giao thông các chú đều tròn mắt nhìn đoàn à… 😀 😀 😀 . Nhưng phải nói, thầy mình chắc là leader cứng nhất Vịnh Bắc Bộ mất, kéo theo 1 đoàn 29 xe máy chạy dài đến cây số, xanh lè từ đầu đến chân, thiếu mỗi cái xe màu xanh nữa là thành đội quảng cáo cho Điện máy Xanh . Đoàn dừng lại tại 1 trạm xăng nghỉ ngơi ăn trưa , lúc này là lúc cán bộ lớp công việc của mình, đi thu kinh phí chuyến đi, 1 tiếng nghỉ trôi qua cũng nhanh, anh em chia nhau từng cái bánh, quả chuối, quả quýt, rồi còn lôi đàn ra hát rong kiếm lộ phí … Trên đường đi cũng xảy ra 1 sự cố. Xe Chung cờ hó bị xòe kéo theo xe của Tư cũng xòe theo, lo cho 2 ôm đằng sau không biết có vấn đề gì không, Thơm cờ hó thì chỉ xay xát ở tay, còn Ngọc thì nặng hơn chút thì phải, khi bị xe máy đè lên… Haizz. cũng may anh em không sao cả. Thầy đang đi trước được báo có sự cố cũng vội vã quay lại ngay, đoạn đó là khúc cua, mà đường thì trơn kiểu gì chả rõ nữa. Ơn zời , anh em không sao và hành trình lại tiếp tục….
Chúng tôi dừng lại tại chợ trung tâm thị trấn Mộc Châu để mua đồ lên trên đồn biên phòng nấu ăn, anh em tranh thủ tìm mua đồ uống, 1 số thì ngả lưng trên xe không thì ăn nhẹ. Lúc đó đã là gần 14h chiều. Tôi thì khá lo vì sợ không đến điểm trường kịp giờ để lên đồn biên phòng. 14h đoàn di chuyển lên điểm trường tưởng chừng là suôn sẻ nhưng nó lại nằm ngoài dự kiến, xe Hưởng bị thủng xăm. anh em xúm giúp đỡ, Hảo và Nam volume ra tay tương trợ giúp, nhưng có vẻ năm nay là năm của Hưởng: thay xăm mà vẫn bị thủng, vá đến 3 lần mới có thể đi được. Mình anh em đến điểm trường trước để làm các thủ tục để sau khi vá xong xe Hưởng sẽ hội tụ lại và di chuyển lên. Nhận được thông báo từ thầy là đã vá xong thì mình cũng thúc anh em đi dần lên vì đoàn rất đông 29 xe máy cơ mà, nhắc Hiếu đi trước để dẫn anh em lên điểm trên rồi thầy lên là vừa , điều đáng buồn , thầy nhắc anh em đợi nhau cùng đi lên có gì còn hỗ trợ nhau, trời mà tối còn dẫn nhau lên được, vậy mà khi thấy Hiếu thì em nó thốt lên, mọi người đi trước rồi, họ kêu là, đi chỉ có 1 đường thôi, đi nhanh không tối.. Khi nghe em nó nói thế, mình rất muốn chửi thề lắm, anh em đi trên đâu biết đội dưới này hơn 10 người hỗ trợ nhau, hỗ trợ các đoàn khác đi qua chỗ khó, đâu biết xe Chung cờ hó bị ngã, đâu biết tay lái cứng như Lê Diên Tùng mà còn bị xòe 2 phát liên tiếp nhau, đâu biết rằng Mai Anh gà vì giúp đẩy xe cho Chung cờ hó mà bị xe đè lên chân đó là lý do em nó không lên đỉnh Pha Luông được. Liên lạc mãi với đội trên mà không được, may sao sau đó Trang Suri nghe máy và báo đoàn đã dừng để đợi rồi, khi 2 nhóm hội ngộ thầy chỉ nhắc mọi người bám nhau nhé, tối rồi. Đoạn đường còn lại đi lên đồn biên phòng, xe của Tô Hoàng bị hỏng, mọi người hò nhau xuống đẩy xe . 1 vài anh em quay lại giúp, mình không quay lại mà ở lại với đội đang dừng nghỉ để chờ đẩy xe lên ,nhóm này toàn nữ và chỉ có 1 vài anh em còn ở lại – Lúc này thầy Nam Nấm giẫm shit trâu lần thứ 3 …. =)))).
Đến đồn biên phòng, tất cả anh em bắt tay vào làm những việc cần thiết, 1 số chị em thì sốt sắng làm rau chuẩn bị nấu cơm cho cả đoàn. Ở đây, lại bị vỡ kế hoạch khi lúc đầu đăng kí ngủ lại đồn biên phòng rồi, chuẩn bị cả 3 lều trại để dựng ngủ ngay sân nữa. Nhưng vì lý do hy hữu mà các anh bên đồn đã sắp xếp cho đoàn 1 nhà sàn cách đồn chỉ 15m đi bộ để nghỉ ngơi, tổ hậu cần lại di chuyển đồ lên đó để nấu bữa tối cho cả đoàn, mình cùng 1 số anh em khác tranh thủ gội đầu, lau qua người. Cảm giác lúc này vui lắm, dưới cái trời lạnh buốt 15 16 độ, mấy anh em chia nhau từng gói dầu gội , 4 5 ông chung 1 gói, cảm giác vui khó tả luôn. Chị em thì có nhà tắm riêng, nhưng lại phải xếp hàng, anh em con trai thì vừa gội đầu tập thể còn được tắm tiên nữa, mà đây là nước lạnh nhé … duy chỉ có iem Trang Suri là chui ra gội đầu cùng anh em .
Chang gội đầu =))))
Quay về nhà sàn, cũng là lúc đến giờ anh em, thầy hô hào mọi người ăn tối, đây là bữa tiệc buffet đúng nghĩa chỉ với thịt rang chạy cạnh, cơm ngồi gang cháy dày và cải thảo luộc. Vù cái đồ ăn không còn, mình nhanh tay cầm 1 bát tô xới cơm rõ đầy rồi nhờ Linh công chúa gắp thức ăn cho, khá là nhiều, để rồi sau đó anh em chia sẻ đồ ăn cho nhau, Quỳnh Voi thì được ít cơm trong cái hộp đa năng bé tí, và được Nam Nấm chia cho mấy miếng giò, rồi anh em chia nhau miếng rau miếng thịt, ăn uống vui hết xẩy luôn. Rồi nhận tin còn 1 số anh em đang tắm chưa xong mà nhìn thức ăn lại chả còn nữa, may chăng còn cơm. Mình và Voi chia lại 1 phần cơm, phần rau, phần thịt của 2 anh em cho Trang Suri sau đó thì ngồi ăn cơm chan nước mắm cùng Hiếu, sau thêm Nam Vui Ve có thịt gà xé nữa, 1 ít nước rau luộc chia cho nhau, ăn cháy thay cơm. Cháy tuy đen , hình như hơi khê nữa nhưng ăn cùng thịt gà xé chấm mắm cũng ngon lắm chứ bộ …. 😀 😀 .
Ăn uống xong xuôi, bát ai người đó rửa, mọi người lên nhà sàn xếp đồ, thu CMT cùng ghi lại biển số xe để gửi lại cho biên phòng. Sau khi thu CMT và biển số xe xong , thầy gọi mọi người xuống đồn biên phòng hát hò- đây là lúc mà ban nhạc Tình Tứ – Nhánh nhỏ của Thất Tình band được dịp trổ tài, cũng như tận dụng hết khả năng của cây guitar và cái trống cajon anh em vác từ HN đi. Nhưng lúc này lại chia ra 2 ý kiến, 1 thì muốn ngồi lại nhà sàn hát hò, 1 thì muốn xuống, cuối cùng thì đội xuống cũng đông hơn nhưng chắc chỉ đc 2/3 số anh em thì phải, kiểu như miễn cưỡng xuống nên cảm giác không khí không hề dễ chịu thoải mái. Hát hò tụ tập là 1 trong những hoạt động của CLB khi đi chơi mà, sao mọi người lại không muốn tham gia chứ. Thực sự khi mình cùng thầy làm các thủ tục để chuẩn bị cho đoàn đi lên đỉnh Pha Luông xong quay ra tụ với ban nhạc thì nhìn không khí chán lắm. Vì muốn anh em được vui chơi hát hò, mà bọn mình đã mang công cụ lên để phục vụ, nào là loa, đàn, trống. Nhưng lại không được sử dụng thì quá là tiếc công mang vác lên. Khoảng gần 23h thì anh em rút quân về nhà sàn để nghỉ ngơi. Nhưng lên đến nhà sàn thì chả còn chỗ để nằm. Anh em đi ngủ mà chả nghĩ đến những người chưa lên đi ngủ gì cả, cá nhân quá. Câu nói là mình đã nói với tất cả mọi người khi ngồi chia sẻ ở Mộc Châu là:
“Với Vovinam Thanh Xuân trong tất cả các chuyến đi chơi, con gái luôn được ưu tiên hàng đầu. “ Vậy mà ở đây, chị em phải nằm chiếu, không được nằm đệm, thậm chí 1 số chăn chả có mà đắp khi mà 1 số thanh niên sức dài vai rộng đắp chăn ngủ, mọi người có nói cũng cho như : Nó chừa mình ra. Đáng buồn thay.
Team “Vãi Lều” gồm toàn các thanh niên lõi đời ở CLB nhường lại khu nhà sàn đó , vác lều xuồng dưới nhà sàn dựng lều ngủ, lúc đó đã gần 23h30 rồi. Nếu như mà, dưới đó rộng rãi thì dựng luôn 2 lều, 1 lều để cho 1 số chị em không có chỗ nằm ở trên nhà sàn , chui vào ôm nhau ngủ rồi. Nhưng không gian đó chỉ dựng được 1 lều , chị em vẫn phải lên trên nằm để tránh bị lạnh. Thánh Dũng tỉnh dậy đưa 1 cái chăn cho 5 chị em quay lên nhà sàn ngủ và xuống dưới chọn 1 chỗ trên phản cạnh cu Diệp Khai để ngủ, đắp mấy tấm cách nhiệt ở lều để ngủ. Dựng xong lều trại để ngủ, cái lều cho 8-10 người ngủ mà Team có đến 12 , 13 người, nhưng kệ đi. Anh em Team Vãi Lều tranh thủ dựng lều để nghỉ ngơi, rất rôm rả và trong quá trình đó, 1 ý tưởng đã thực hiện, đó là đón Giao thừa. Đón giao thừa tết ÂM hay giao thừa tết Dương nó chả khác nhau mấy, cái chính là cái giây chút chuyển giao nó ý nghĩa thôi . Thời gian chỉ còn tính bằng giây, phút anh em chúng tôi gom góp đồ ăn lại để làm thành 1 mâm đón giao thừa. Người thì bò húc, người thì coca, người lại mấy lon bia, chai nước lọc, người thì bỏ xúc xích, rồi cả cái bánh chưng be bé của Linh Công chúa nữa, thêm đĩa táo nhỏ và củ đậu có sẵn, cái quan trọng nhất bôt canh mì tôm , không thể thiếu được. 😀 😀 . Thời gian còn lại rất ít, anh em chúng tôi hồi hộp chờ đón đến thời khắc giao thừa, Linh Công Chúa hỏi 1 câu hỏi rất ngây ngô nhưng nó phản ánh đúng tâm trạng của anh em đón giao thừa : “Ơ thế khi nó đến thì anh em mình làm cái gì nhỉ ? “ . Ôi cái cảm giác lúc đó , tôi không thể nào quên được, nó mãi là kỉ niệm đẹp mà chỉ có mười mấy anh em mới hiểu được, chúng tôi mong muốn thêm anh em nữa xuống chung vui nhưng rất tiếc chỉ có chừng đó mạng thôi. Một tiếng nói vọng từ trên xuống nhắc anh em trật tự để cho mọi người ngủ, đùa chứ đang vui mà, Hưởng thốt lên: “Cho bọn anh đón năm mới một tí đi” , cái cảm giác ngày bé đang ùa về mà . Chuông báo reo vang, thời khắc chuyển giao giữa năm 2016 và 2017 đã đến, anh em chúng tôi trao nhau những lời chúc , những lời mong ước, Hiếu thì ước bớt NHỌ, Ân thì lại ước được thi lên đai, Anh em khác thì ước mọi điều tốt đẹp cho gia đình và những người thân xung quanh. Những lời mong ước , sao mà trẻ con quá vậy, ngây ngô quá , nhưng mà nó ý nghĩa lắm, sâu sắc lắm . Cái thời điểm này 13 anh em chúng tôi sao giấu nổi cảm xúc cơ chứ, cũng đã cố gắng điều chỉnh lại volume rôi nhưng , cảm xúc trào dâng nên tiếng nói cười, trêu đùa nhau lại càng to, và kết cục 1 thành viên xuống nhắc chúng tôi, nhưng thái độ nhắc đó đâu phải của 1 người em nhắc các anh đâu: “mấy người không ngủ thì để cho những người khác ngủ chứ.” Cái nhóm quậy đó thì chỉ có 1/2 là sinh năm 95 96 thôi mà, còn lại toàn các ông to đầu nhất đoàn đi mà. Có chăng bức xúc thì cũng nên thể hiện thái độ như nào cho phù hợp chứ. Thầy thì đang THIỀN ngay cạnh đó, anh Trung Chân Nhân cũng đang THIỀN cạnh đó mà. Lời nhắc đó kì thực làm 1 số anh em khó chịu lắm, nhưng anh em chúng tôi nhắc nhau nói bé đi cho mọi người nghỉ, cơ mà chứng nào tật nấy sửa sao được khi mà đang vui như trẻ con đi đón Tết thế này. Các chuyến đi khác, cái giờ này là anh em đang ngồi bên đống lửa tâm sự với nhau đó . Rồi sau đó , mấy anh em chui vào lều ngủ, Thánh Dũng không vào nằm mà trở lại chỗ phản , còn lại Hoàng không biết chạy đi đâu mất. Còn lại 10 chiến binh chui rúc trong cái lều, tất cả đều giữ 1 tư thế “Ngã nghiêng phải” ôm nhau ngủ và nằm lùi xuống để trên đầu 2 đồng chí khác nằm co ro ở trên đầu, thật đúng là :
“ Súng bên súng, đầu sát bên đầu Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ Đồng chí! “
Nhưng chăn đâu mà đắp, trên chị em còn ôm nhau như này , chăn chả có huống hồ chục thằng con trai như chúng tôi. Chui vào lều rồi , nhưng cảm xúc không xuôi, vẫn chém gió, tếu táo trêu nhau thêm khoảng gần 30 phút gì đó, thì tất cả im lặng được chừng vài ba phút thì nhân vật lớn của chúng ta đã THIỀN xong và gọi mấy anh em chúng tôi ra ngoài với ngôn phong rất đánh lừa dư luận chung quanh : “ Mấy ông nằm lều đi ra hết ngoài này, nhanh . Nam, Ân, Linh, Hiếu dậy đi ra đây”. Ôi zồi ôi, thằng nào cũng nói với nhau: “ Chết rồi, Thầy, Thầy gọi anh ơi. Thôi xong rồi !!!” Một cảm giác hối lỗi kéo trên với cả nhóm, từng chú một nối nhau đi ra. Tôi ra sau nhưng lại ngay chỗ thầy hỏi: “Ra đâu ngồi đây thầy” và tiếp sau tôi là 6, 7 anh em đi ra ngoài lưng dốc và từng người một nói cảm nhận của mình. Đa phần anh em đều nhận lỗi quậy phá và xin lỗi thầy, nhưng ôi chao, người Thầy của chúng tôi đâu có quở mắng hay trách móc chúng tôi vì làm phiền ai đâu, thầy gọi chúng tôi ra đây là để giãi bày tâm sự tiếp và tránh ảnh hưởng đến những anh em khác đang “ngon giấc”. Mọi bức xúc xảy ra từ lúc chúng tôi khởi hành lên đến đây đều được bộc bạch rất chân thực ra. Lúc này ranh giới thầy trò đã bị xóa nhòa đi, giờ chỉ còn lại những người đàn ông đang tâm sự với nhau về mọi vấn đề, còn đi ra cả thế giới nữa thì bao giờ mới hết chuyện.
Lúc này do có những hạt mưa đầu tiên rơi xuống , chúng tôi phải di chuyển lán của biên phòng về ngồi tâm sự tiếp. Phải đến 3h30, mặc dù chưa hết chuyện đâu, nhưng mọi người bảo nhau về nghỉ để 6h sáng còn có sức để leo lên đỉnh. Còn 2 tiếng rưỡi đồng hồ để ngủ , nhưng lúc này trời đã trở lạnh hơn nhiều , mấy anh em chúng tôi đâu có ngủ hết 2 tiếng rưỡi đó, người thì chỉ chợp mắt được 30 phút đến 1 tiếng, người thì chả ngủ tí nào vì lạnh, lúc đó lạnh buốt luôn, anh em ôm nhau ngủ nhưng cũng như không. Đúng 5h tôi trở dậy và lôi kéo Linh Công chúa dậy cùng , 2 anh em chạy xuống biên phòng đánh răng rửa mặt trước cho ung dung tự tại không lát nữa gần 60 con người chen chúc nhau thì có đến mùa quýt mới xong được. Chính vì thế mà anh em chúng tôi thư thái làm gói mỳ ăn, chỉ chờ nước nóng thôi. 😀 😀 , sau đó còn share cho Hiếu nước mỳ để uống cho ấm bụng nữa.
Đúng 6h đoàn chúng tôi tập trung chuẩn bị đồ đạc để leo lên đỉnh Pha Luông, A Pó và A Vàn là người dẫn chúng tôi đi lên. Đoàn được chia làm 5 nhóm, tôi được quản lý nhóm 1 và đi đầu đoàn luôn. Tốp đầu thì đi khá suôn sẻ mau lẹ, nhưng tốp cuối thì lại bị chuột rút quá nhiều nên hành trình bị delay khá nhiều. 1 vài thành viên năm ngoái đi bị đuối lại cuối đoàn vội vàng chạy lên ra nhập nhóm 1 để tránh tình trạng tụt hậu như năm ngoái, cũng may lên đầu leo phăng phăng mình đuổi còn chả kịp, chứ chả nói gì đến mệt .. :))). Đoàn đông và bị delay cho tốp cuối bị chuột rút nhiều, nghỉ liên tục đến mãi 10h30 chúng tôi mới đến đến đỉnh Pha Luông ngắm Cụ Rùa . Lúc này mọi mệt nhọc đều qua đi để nhường lại cho cảm xúc chinh phục , anh em tranh thủ selfie chụp ảnh lưu niệm mặc cho trời mưa rõ to và làm mờ đi ống kính máy ảnh..
Team Vãi Lều chụp ảnh lưu niệm 🙂)))
Khoảng 11h30 chúng tôi di chuyển xuống núi, tưởng chừng lên nó dễ thế thì xuống sẽ suôn sẻ, nhưng ngoài dự đoán, nó quá ư là trơn trượt và lầy lội, Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nam Vui Ve mang theo cái rìu tiên phong mở đường cho anh em, nhưng cũng chỉ được vài người đi qua, Hiếu Nhọ nghĩ ngon ăn lao vào đi ai dè bị trượt ngã, đạp luôn Quỳnh Voi dập mông đã theo, nhưng không quên tạo dáng khi ngã. Đoạn này HUYỀN THOẠI NGÃ Nam Nấm đã được lưu danh sử sách, nghe anh kể lại là khoảng 20 , 30 lần ngã với đủ các tư thế, nhưng số anh em khác lại nghĩ là đến 40 lần chứ ít à. Rất hiếm khi thầy Nam lại phị phạm ngã như này, anh em cố gắng tiếp thu nhé. :)))). Tiếp đến chắc là Thánh Trượt Dũng Acoustic , bùn đất đã làm đôi giày của anh mất cảm giác yêu và làm cho mông anh yêu đất nhiều hơn. Rất nhiều cảm xúc trong cái đoạn leo xuống này được bộc lộ ra. Và HUYỀN THOẠI PHA LUÔNG Lê Diên Tùng , 2 lần lên Pha luông lần nào anh cũng đều có file đính kèm từ đầu đến cuối. Năm ngoái là cõng Nguyễn Ngọc Vân Anh còn năm nay là dìu dắt Lê Minh Hằngg cả chặng đường , vì những lý do này mà thầy đã phong cho anh là HUYỀN THOẠI PHA LUÔNG. Ngoài ra rất khâm phục Tô Hoàng khi có nhiều đoạn còn cõng cả bạn gái đi xuống, mặc dù đường đi xuống rất trơn, rất khâm phục.
Khi xuống được đến đồn biên phòng , thì chúng tôi lại lo lắng quãng đường này. Nó lầy lội không còn từ nào diễn tả nổi luôn, Mấy bạn người Mông và các đồng chí biên phòng khuyên là nên ở lại mai đường bớt trơn hãy xuống nhưng một khi đã quyết là thầy sẽ làm, vì còn nhiều việc chi phối chúng tôi nữa. Tất cả chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, Balo đô đạc là được chằng buộc kĩ lượng, nhưng chao ôi, khi dắt xe được 10m thôi, bùn đất đã quyện chặt vào bánh xe và chúng tôi khó giữ nổi xe thứ nhất vì không quen địa hình, không biết cách điều chỉnh cho phù hợp, mặc dù cũng được các anh chàng người Mông chỉ dẫn khá nhiệt tình, Thứ hai là do, đoạn leo từ đỉnh Pha Luông xuống cũng đủ làm cho anh em thấm mệt và ê ẩm hết chấn – mông. Giải pháp an toàn được anh em đưa ra, phải thuê các bạn người Mông đi xe xuống. Vấn đề sẽ diễn ra thuận lợi hơn nhiều khi cả đoàn cùng tập trung lại để bàn bạc và đưa ra quyết định chung, nhưng một số xe đã tự quyết để cho các bạn người Mông đi xuống trước, dẫn đến tình trạng “thân ai người nấy lo” và tính tập thể gần như nhạt dần tiếp ở đoạn này. Đây là điều cần đúc kết và rút kinh nghiệm sâu sắc trong những chuyến đi tiếp theo. Cả đoàn duy chỉ có, Thầy, Tư, Hậu bạn đồng hành của Trần Anh và a Trung Chân Nhân là cưỡi chiến mã đi xuống. Kì thực cũng thấy tiếc vì đoạn phía dưới dễ đi y như lúc đi lên luôn, nhưng tất cả anh em cũng chỉ muốn an toàn xuống đến điểm trường, đây là điều là chuyến đi không được toàn vẹn. Với mình thì cả 2 lần xuống 2 lần đều không tự đi xuống, nói chung quá thiếu sót. Ý chí có, muốn tự đi xuống lắm, nhưng vấn đề an toàn cần được đặt lên trên hết. Âu cũng là do một chữ Duyên chưa vẹn.
Bữa liên hoan buổi tối tại nhà nghỉ Mộc Châu của chúng tôi vẫn diễn ra muộn như năm ngoái, anh em xếp hàng chờ đến lượt vào tắm. Ôi, nhìn ai cũng lấm lem bùn đất. Anh em phá lệ làm dăm bình rượu mơ và 2 chai vodka men để xõa, nói chung là cũng chưa đã lắm nhưng như thế là đủ để ấm lòng rồi. Khoảng 9h hơn mọi người tập trung lại để hàn huyên tâm sự, chia sẻ cảm nhận của nhau. Thực lòng mình , linh công chúa, Voi, Hiếu, Nguyên đã phải gật liên tục, và cũng phải chợp mắt mất 1 lúc thì mới hồi lại được người để lắng nghe mọi , đơn giản vì chỉ ngủ đc có hơn 30 phút thôi mà. Lúc bừng tỉnh dậy cũng là lúc chỉ còn lại 1 vài người là chưa chia sẻ, Voi vs linh công chúa thì vẫn ngủ , Hiếu và Nguyên thì gật gù liên tục, mình thì làm được 1 giấc nên đã tỉnh hơn. Lúc mình tỉnh lại thì lần lượt anh em về đi ngủ hết, thầy vốn không bao giờ buộc mọi người phải ngồi nghe đến hết, ai mệt thì đi nghỉ, nhưng đó là thiếu sót lớn đó. Nhưng người nói cuối là những người cốt cán lâu năm của CLB và đặc biệt hơn là có Thầy, Thầy chia sẻ mới đáng quý . Cuộc trò chuyện chia sẻ tưởng chỉ kéo dài đến 2h sáng thôi , nhưng nó lại được kéo lên đến 4h sáng mà câu chuyện vẫn chưa có hồi kết. Nhưng sáng ra còn di chuyển về Hà Nội nên buổi chia sẻ đã kết thúc tại đây. Sáng ra 8h đã bị khua dậy mặc dù hạn mức là đến 9h mới dậy :)))) . Cả đoàn tổng kết, ăn sáng và thu xếp đồ đạc khởi hành về Hà Nội. Điểm dừng chân tiếp theo chính là nhà của anh Trung Chân Nhân , tại đây, anh em bắt tay vào cùng gia đình làm cơm và đây cũng là đất diễn của ban nhạc Tình Tứ. Mọi công tác chuẩn bị rất nhanh, mình với Voi đi mua quà để biếu gia chủ quay về thì mọi người đang bắt đầu rồi. Một số bạn nữ thì vào bếp nấu cơm , số thanh niên còn lại thì người nghỉ ngơi người tham gia hát hò, người thì giúp đỡ chị em. Tại đây, xuất hiện mối hiểm nguy đe dọa ban nhạc Thất Tình phải đổi tên là Thất Nghiệp , bộ đội Hằng – Cua đã khuấy đảo sân khấu. Thật không thể tin được!!!!!
Giây phút của đội quân nhí nhố
3h chiều , cả đoàn chia tay gia đình Chân Nhân , còn hát chúc mừng sinh nhật bà của Chân Nhân nữa. Một không khí thật khó mà mình có thể diễn tả thành lời. Hành trình về Hà Nội lại tiếp tục, Bộ đàm hết pin nên việc liên lạc của bộ đôi Chích Chòe bị cản trở và chuyển sang sử dụng điện thoại , còn phải nhờ Hai di chuyển từ liên tục để báo tin. Thành công cuối cùng là cả đoàn đã trở về đến Hà Nội . 55 con người, 29 chiếc xe máy, đoàn lữ hành màu xanh trải dài trên cung đường, Hà Nội – Pha Luông có lẽ là hình ảnh đẹp nhất của chuyến đi
Chắc câu hát hay nhất và luôn được anh em chúng tôi hát sẽ hot nhất cả hành trình này: Bạn muốn đi Pha Luông , hãy mặc áo xanh Bạn muốn đi trải nghiệm, hãy đến với Thanh Xuân ……
Đoàn lữ hành màu xanh
Hành trình trải nghiệm
Mấy ai hiểu những chuyến đi của anh em Thanh Xuân , nó là dã ngoại, là trải nghiệm. Người ngoài sẽ gọi nó là đi “Phượt” ừ thì cho là “phượt” đi, “phượt” theo cách riêng của chúng tôi, không giống như những đoàn “Phượt” khác. Anh em Thanh Xuân là những người con nhà võ, là những người có tính kỉ luật , đoàn kết, tương trợ nhau trong mọi hành trình mọi chuyến đi. Mỗi chuyến đi lại là lại có 1 sự trải nghiệm riêng của nó, không chuyến đi nào giống với chuyến đi nào. Kể cả đó là đoàn có 20 nhân tố hay là đến 60 chiến bình nó đều có những nét riêng, những nét rất Thanh Xuân.
Ca ngợi nơi này nhiều, nhiều người sẽ nghĩ : Ở đó có gì
Người lái đò vĩ đại của anh em Thanh Xuân
hay mà mày ca ngợi nó thế, chỉ là đi tập võ thôi mà. Chắc chắn sẽ rất nhiều người bạn của mình hỏi câu đó, và họ lại nghĩ mình là dân “Phượt” . Xin thưa, phượt phung gì đâu , đi để học hỏi thêm nhiều điều mới, khám phá những địa danh thôi, đi có tổ chức có Leader, có kỷ luật và có sự đoàn kết, yêu thương. “Người lái đò” con thuyền Thanh Xuân là người tôi khâm phục nhất cuộc đời này, tôi công hiến vì nơi này là để giúp đỡ hỗ trợ cho công sức 10 năm của Người lái đò không là vô ích . Người đến và rời nơi này đi, khó mà có thể tính được là đã có bao nhiêu người, sơ sơ cũng gần ngàn người chứ ít gì, nhưng còn dõi theo nơi này chắc cũng được 500 anh em, và gắn kết với nơi này và luôn quay về trong những dịp trọng đại chắc được 108 người anh em.
Thanh Xuân
Mỗi lứa thành viên mới lại là những đứa trẻ đang mò mẫm đi tìm những điều mới trong cuộc đời , chủ yếu là những chàng trai, cô gái sinh viên năm nhất , khi mới đặt chân lên Hà Nội với bao bỡ ngỡ , ham tìm tòi những điều lý thú. Không phải vì thế mà rất nhiều thành viên khi đến với Vovinam Thanh Xuân , họ đều bất ngờ với những gì mà người Thầy nơi đây đang làm. Bất ngờ về những điều mà họ nghĩ nó sẽ không có ở một CLB võ thuật, nhưng tại đây mọi chuyện đều có thể được xảy ra, đó là Thanh Xuân . Chúng ta là những người trẻ mà, những người là tương lai của đất nước mà, vậy nên hãy luôn tìm hiểu và khám phá những điều mới , nhưng đừng đánh mất đi sự nhiệt huyết của tuổi trẻ hãy như là: “Tuổi trẻ ta còn đó Hãy sống với thanh xuân Hãy sống với nhiệt huyết Vì cuộc sống tươi đẹp Đang đứng chờ chúng ta… “ ****** trích từ tác giả :NXĐ*******
Có rất nhiều điều mình muốn viết ra nữa, nhưng không hiểu sao khi ngồi viết thì nó lại chạy đi đâu hết mất rồi. Tạm gác tại đây không anh em lại ném đá vỡ đầu mất.
Thanh Xuân là mái NHÀ chung của tất cả những người anh em Thanh Xuân -Đi xe để trở về