Em chào Thầy và mọi người. Sau chuyến đi vừa rồi e cũng có vài dòng cảm xúc muốn chia sẻ ạ ( đúng hơn là e kể ạ, mn có đọc chịu khó bị tra tấn vài phút nhé ).
Được sống và gắn bó với CLB tới giờ cũng đã hơn 4 năm , với biết bao kỷ niệm trong các chuyến đi .Dù là lần thứ 2 chinh phục, nhưng đối với e Pha Luông luôn là nơi để lại trong e nhiều cảm xúc nhất và ấn tượng nhất không chỉ là quãng đường leo lên mấp mô đất đá, mà cả về cảnh núi rừng huyền bí và thiêng liêng nơi đây nữa.Đó là nơi đem lại nhiều cung bậc cảm xúc cũng như nhiều hứng thú cho những ai đã từng hay nhiều lần chinh phục nó vậy.
Vì là lần thứ 2 , nên việc chuẩn bị ( đồ ăn , quần áo, xe cộ , giầy dép…) đối với e không có gì là mấy vất vả ,cùng với đó là một tinh thần đầy hứng thú nữa.
Bắt đầu là việc đi xe từ điểm trường lên tới đồn biên phòng , so với lần trước thì lần này thời tiết khá là ủng hộ . Khó khăn chỉ thực sự khi mọi người bắt đầu chuyến chinh phục đoạn đường bằng xe máy , đầu tiên là phải nói đến việc hỏng xe của a hưởng ngay giữa núi rừng, tiếp đó là việc mà đến giờ e nghĩ lại vẫn cười một mình. Với chiếc balô to vật vã cùng với chiếc xe ( xe của ôm) với bộ phanh đĩa đúng nghĩa chuẩn , trong vòng 1p mà e đã 2 lần liền tiếp đất , do cũng có kinh nghiệm từ nhiều chuyến đi khác nên vẫn an toàn hạ cánh. May nhờ có Hảo mang giúp balô không thì không biết còn ngã bao lần nữa ( tinh thần đoàn kết , giúp đỡ , chia sẻ lúc này phát huy tác dụng của nó).Sau nhiều vất vả, cả đoàn cũng lên tới được đồn biên phòng, Bữa cơm tối ( mn hay gọi là tiệc đứng tự chon) khi mà đã thấm mệt sau một ngày vất vả thì lúc này càng hiểu hơn câu” 1 miếng khi đói bằng 1 gói khi no ” . Ăn bất chấp , ăn trong tư thế đứng mà không mỏi, ăn mà không cần biết bên cạnh mọi người nói gì làm gì nghĩ gì, chỉ có tiếng nói cười và những âm thanh va đập của bát đũa vào nhau, ( đơn thuần chỉ là gạo luộc với nước mắm thêm ít rau…).Cũng chỉ vì ra muộn mà 1 hộp cơm cháy cùng 2 lon bia,để rồi được ngồi với anh Trung chân nhân trên gác vừa ăn vừa nói chuyện cũng vui và ấm lòng đấy chứ.Sau chương trình ca hát phần mà không thể thiếu trong mỗi chuyến đi mỗi người cũng lần lượt cuộn bốn đầu chăn để cho đủ sức khỏe cho chuyến leo núi ngày mai . Điều tuyệt vời kéo dài tới rạng sáng mà chỉ có hơn chục ae vào thời khắc đó cảm nhận được mới thật là thú vị.Bắt đầu là việc mấy ae không có chỗ ngủ ( nếu không nói là bị bỏ rơi), xuống dưới dựng lều ngủ, và cũng tình cờ nãy ra ý định đón giao thừa khi mà mọi người đang ngon giấc .Hơn chục con người với ít nước ngọt vài cái bánh ít củ đậu, ngồi lại với nhau cùng chờ đợi đón giao thừa , thời khắc chuyển giao giữa năm mới và năm cũ , chúc nhau những lời chúc tốt đẹp nhất,giữa núi rừng cùng cái lạnh mà đầy ấm áp tình người.Cũng từ đó câu nói ” Mong ước của bạn là gì ?” sau đêm đó nó là quá khứ mà chỉ có hơn chục ae cảm nhận được nó , tôi dám cá là với hơn 40 con người trên nhà lúc đó không thể cảm nhận được cái cảm xúc đón giao thừa thú vị đó.Cũng chỉ vì không kiềm chế được mà đã làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của một số anh chị em bên trên , để rồi tất cả bỗng chốc thu lại vừa bằng một câu nói ” các anh không ngủ thì cũng phải để cho mọi người ngủ chứ’ được hiểu một cách đúng nghĩa hơn, tất cả về con người , thời khắc , tình cảm,khung cảnh … đều tốt và đúng duy chỉ có cách chọn địa điểm là không hợp lý chỉ là không hợp lý một tẹo thôi.Và từ đó team Vãi Lều ra đời ( hiểu theo nghĩa tích cực nhé ). Cũng Hiểu hơn về Hai người mà ” Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” . Còn Về Câu chuyện tâm sự với Thầy sau đó xin phép được giữ làm của riêng… không chia sẻ ạ ( nói thêm chút lúc Thầy gọi mấy người ra ngoài nói chuyện e dám chắc tất cả đều như e có cùng một suy nghĩ không hẳn là sợ mà là một cảm giác ăn năn , muốn được xin lỗi … nhưng trong cái rủi lại có cái may , để có được một đêm với bao điều mới mẻ).
Đường ngày leo núi hôm sau thời tiết không mấy ủng hộ cả đoàn khi mưa không ngớt, như muốn tạo ra thêm nhiều thử thách để thử lòng những con người đầy gan dạ đó. Khi mà đường thêm trơn hơn , cũng như thêm một vài người phía sau đoàn bị chấn thương. Do là người luôn luôn thích đi sau cùng mà tôi có dịp để cảm nhận rõ được sự đoàn kết chia sẻ giúp đỡ nhau , cùng nhau vượt qua khó khăn đó.Và cũng hiểu hơn câu nói của Thầy ” Người lên tới đích trước không hẳn là người giỏi nhất , người mà quan tâm giúp đỡ những người yếu hơn cùng nhau lên tới đích người đó mới là người giỏi và tuyệt vời nhất” Thật vậy Người tuyệt vời đó là Thầy , người mà luôn luôn âm thầm phía sau quan tâm và giúp đỡ khích lệ ( e là cô gái vùng sông nước nhưng lại bị đuối nước haha) khi mà chịi bạn anh hùng vốn là người miền nuí mà lại bị chấn thương bó cơ) , câu nói như thể chọc ghẹo nhưng lại đầy ý khích lệ để mọi người cố gắng vượt qua khó khăn. Người đã gắn kết thêm tình đoàn kết gắn bó cả đoàn lại . Cảm ơn Thầy.

Kết quả luôn thật tuyệt vời cho những người cố gắng vượt qua mọi khó khăn ( chị bạn a Hùng, như a bạn Lý , e Hằng…. khi mà bị chấn thương từ đầu), khi mà vượt qua bao vất vả cả đoàn cũng lên tới đỉnh núi , tận hưởng thành quả nơi núi rừng hùng vĩ đầy linh thiêng mờ ảo ẩn hiện sau lớp sương cùng với mưa lạnh đó. Và tôi cảm xúc vẫn như lần đầu lên vậy , vẫn dạo rực vẫn hứng khỏi vẫn bị mê hoặc duy chỉ có một điều không thay đổi là ( có chút nắng lạnh có chút gió nhưng mà vẫn thiếu cái đó mà thôi).
Đường xuống núi cũng chẳng đơn giản xíu nào , khi mà mọi người không nói là thi nhau ngã , trừ một số nhé, rồi có người còn lập cả kỷ lục với hơn 40 lần ngã nữa chứ , để rồi hôm sau không ít người thề đến già không quay lại nữa …. và cũng được tận hưởng những giây phút tếu táo vui nhộn của Thầy nữa chứ lúc thì xoay vài vòng không ngã, khi thì hô mn tránh ra để thầy cân đẩu vân … những lúc đó trông thầy trẻ thêm những độ chục tuổi chứ chả đùa.
Đi xe xuống núi điều mà tới giờ e vẫn thấy tiếc nhất trong chuyến đi khi mà vì an toàn cả đoàn mà thầy để mn thuê ” Dịch vụ” , cũng chỉ có Thầy , a Trung và một số ae là đầy can đảm đi xuống núi làm cho e thấy đầy ngưỡng mộ.
Sau cùng cả đoàn cũng trở về an toàn , kết thúc chuyến đi đầy ý nghĩa và cũng nhiều cảm xúc.
Cảm ơn A Trung Và Gia đình cho cả đoàn có một bữa cơm hơn cả tuyệt vời cùng một buổi chiều ca nhạc sôi động , cả những lúc mn cùng hát chúc mừng sinh nhật bà nữa ( chúc bà luôn luôn mạnh khỏe có nhiều niềm vui an hưởng tuổi già).
Cảm ơn ôm đã luôn giúp xế tỉnh táo trong suốt chuyến đi ( À mà sửa xe đi nhé…).
Sau cùng cảm ơn Thầy An Xuân Phong là người luôn luôn âm thầm lặng lẽ quan tâm , dìu dắt chúng e vượt qua mọi khó khăn , là Người luôn chia sẻ nói chuyện trong những lần tâm sự tới sáng nhiều điều bổ ích , cũng cả ơn A Trung chân nhân đã cùng Thầy chia sẻ nhiều điều thú vị và đầy ý nghĩa trong chuyến đi vừa qua.
Sang năm 2017 chúc Thầy cùng mn luôn mạnh khỏe và có nhiều niềm vui. Chúc cho team ” Vãi Lều ” mong ước của tất cả mọi người sớm thành hiện thực.
Về với Thành phố mà e lại thấy nhớ núi rừng quá rồi :
” Ta dại , ta tìm nơi vắng vẻ,
Người khôn , người đến chốn lao xao.”
Sưu Tầm : NGUYỄN BỈNH KHIÊM
“PHA LUÔNG ” hẹn ngày gần nhất.

