Gửi Thầy !
Gửi anh chị em trong clb !
19 tuổi ! 20 tuổi ! Người ta thường viết vậy vào đầu dòng của những hồi kí tuổi thanh xuân. Người ta thấy lớn vì một dòng ngắn gọn đó, thấy trưởng thành hơn hay thấy mình chín chắn hơn. em cũng viết vậy.
20 tuổi !
Nhưng 20 tuổi của em, em nhận ra những điều chân thật hơn là một sự tự phụ từ kẻ dối trá chính trong con người mình_ trưởng thành _điều đó có thực sự đúng? 20 năm qua, trừ đi những ngày tháng tuổi thơ đầu đời, sống một cuộc sống hồn nhiên vô lo vô nghĩ thực sự thì còn lại được bao nhiêu ngày cho sự tự do bứt phá,… chẳng còn là bao.
Bấy nhiêu thời gian, người ta tạo cho em những chiếc hộp để em chui vào đó, sống như con robot dưới con mắt kiểm tra của cha mẹ gia đình thầy cô, sáng mở mắt và chạy đua với những thành tích, những điểm số, người ta nhồi nhét vào em những tư duy cũ kĩ, những lối sống dây nhợ lằng nhằng… và rồi, em cũng đã tự mình tạo ra những thứ khốn khổ ấy để làm hài lòng mọi người, hài lòng với chính mình! Em trốn ở đấy, chiếc hộp của em, để những hoài bão lóe lên rồi dần tắt. Chẳng còn thất bại nào cho em được bài học, càng chẳng có thành công nào cho em được sự tự tin để bước tới! Cứ bình lặng trôi như vậy, tầm thường và vô vị !
Nhưng một ngày kia, cơn gió lạnh trên đỉnh núi mở lối cho em thoát khỏi sự tù túng đó. Chưa bao giờ mưa kia từ dưới chân mình mà bay lên, vậy nhưng trên đỉnh núi Pha Luông, gió mang mưa, mang sương làm ướt sũng cả con người, mạnh mẽ và cuồng nộ từ dười vách đá phất lên. Đôi chân tầm thường bao ngày hôm nay lại dẫm lên đỉnh núi lớn, khuất phục nó, khuất phục cả gió và mưa! khuất phúc con người hèn kém trong mình.
Em không nhớ nổi trên chặng đường kia có bao nhiêu thử thách, có thể là tất cả chăng, mỗi bước ta đi, mỗi hòn đá hạt mưa, nhưng như thầy nói, mỗi cái khó khăn đó được tạo ra chính là để tôi luyện bản thân mình. Những cái tầm thường không thể làm cho ta run sợ.
Và cái em thấy được nhiều nhất, đó là tinh thần đồng đội, những sự sẻ chia giúp đỡ, hay chỉ đơn giản là sự động viên cho nhau giữa sự khó nhọc của đường đi. Giữa cái lạnh của mưa rừng gió núi, nó lan tỏa vào gió làm ấm áp tất thảy. Em thấy vui lắm, thấy hạnh phúc lắm, dưới kia, nơi thành phố phồn hoa này, con người lướt qua nhau một cách vội vã, đến rồi lại đi, cho nhau hết hạnh phúc khổ đau rồi lại ruồng rẫy. Giữa ngã tư ngã năm đông nghìn nghịt, ta vẫn cứ thấy lạc lõng, vẫn thấy cô đơn lắm. Nhưng ở chốn hoang sơ cũng cốc ấy, tình yêu lại có rất rất nhiều.
Thầy, em cảm thấy mình thật may mắn khi có một người thầy như vậy ! Tìm đến võ thuật ban đầu chỉ là đam mê, ngày đầu tiên đến clb, thầy qua lời kể của anh Đức Anh là một người điểm tĩnh, 3 tháng trước thôi, cũng chỉ 3 tháng đó, thầy cho em nhiều hơn là sự đam mê với võ thuật. Hành trình của em,của mọi người thầy là người dẫn dắt, là người ở sau động viên mọi người tiến lên. Sự giúp đỡ của thầy không phải là đưa tay ra để dắt mọi người từng bước từng bước, sự giúp đỡ của thầy đó là tạo nên sự quyết đoán trong mỗi bước chân và tạo ra nhiệt huyết cho cả đoàn. Có những lúc em cảm thấy mệt lắm, dầm mưa lâu, người nóng ran vì cảm, có đoạn người ngiêng nghiêng không thể kiểm soát nổi, tưởng như sắp ngã mà lao xuống dưới. Nhưng nhìn thấy thầy phía sau vẫn bước đi vững chãi, cùng cười nói với các anh chị, em lại vững tâm hơn, mở to mắt và tiếp tục bước tới, kệ ngón chân đau, kệ cho kẻ yếu đuối trong mình gào lên đòi bỏ cuộc.
Có nhiều điều em còn muốn được nghe từ Thầy lắm, có lẽ sẽ là một chuyến đi khác, một đêm tĩnh mịch nào đó giữa núi rừng.
Cuối cùng, em mong clb sẽ ngày càng phát triển, mở rộng và có ảnh hưởng lớn, tạo nên một thế hệ mới, thế hệ mang tinh thần võ đạo Vovinam đi khắp đất nước. Chúc Thầy mạnh khỏe, mãi vững chãi như những bước đi em được thấy hôm nay. Em cũng sẽ đi, đi để chinh phục lẽ sống của mình thầy ạ!

Ngọn núi kia ta lên! Muôn vàn gian khó
Gió lớn đẩy ta về phía sau
Ta vươn mìn về phía trước
Dốc núi cản bước ta đi
Ý chí giúp ta bấm chân vào nền đất đá
Thanh xuân! Nơi ta đã sống
Tuổi trẻ của ta với biết bao hoài vọng
Những trăn trở, những suy nghĩ ngổn ngang
Khó khăn dìm chúng xuống
Để sư phụ dẫn ta đi, đi về phía chân lí của cuộc đời
Dời núi chuyển sông không gì là không thể
Sắt thép kia chẳng bằng bền gan
Vững tin
Một mai non sông sống dậy
Như hổ lớn thoát khỏi cũi lồng, như rồng thiêng tìm được ngọc quý
Chân trờ u ám kia tiễn một điều ra đi
Ánh hào quang mang chân lí đến
Của lẽ sống, của chân nhân, của một non sông Chân Thật
Chân ta có thể chùng, mắt ta có thể mỏi
Nhưng lẽ gì ta lại bỏ cuộc, cuộc sống ta đang tìm, nơi ta vùng vẫy ở dưới chân ta, mặt đất vô tri không thể kéo ta xuống
Tim ta lại rộn ràng, máu nóng da hồng và con tim không sợ hãi.
Ta đi
Thầy ta, anh em ta đã chiến thắng.


^^ Quang Nguyên cơ !
Để sửa :v