Fanxipan mùa thu năm 2016 sau công nguyên – Một Mí

Chuyến đi Fan này em đã hóng từ anh Hùng Dương cũng lâu lâu rồi. Việc khó hơn cả là lên kế hoạch nghỉ việc (hiện đến nay đơn của em vẫn đang trạng thái chờ phê duyệt).
Và hí hửng kêu gọi các chị em trong nhóm “chăm chỉ đi chơi” đi cùng: Lan Anh, Trần Anh, Bảo Bình , Luyến Nguyễn.

Cần lắm người xúi mình cùng phá rào đi chơi. Chốt lại cũng chỉ rủ rê gạ gẫm được Nhóc Nhùn vào giờ áp chót.
Ngay khi gọi điện xin phép thầy, thầy có bảo “mang nhiều tiền theo, không leo được thì đi cáp treo”, em chỉ vâng dạ để đấy thôi thầy à, chứ em không hề nghĩ đến đi cáp treo một xíu nào hết.

Và nếu đi cáp treo thì chẳng có gì là chinh phục .

wp_20161005_09_02_20_pro
Fanxipan còn tuyệt hơn những gì em hi vọng.
Có cảnh đẹp, hoang dã, có những nguy hiểm khó khăn, sơ sẩy chút là tèo luôn.
Những con dốc 90 độ, đi, bò, trèo qua rễ cây, mỏm đá, sình lầy, bậc cầu thang, có người trên nắm tay kéo, người dưới lấy chân làm bệ đỡ.
Rồi phải soi đèn mà leo lúc đêm.
Áp sát vách đá như còn thằn lằn. Nhiều đoạn mệt muốn rớt tim ra ngoài.
Có mặt trời lúc bình minh dưới tầm tay. Và bầu trời đêm nhiều sao đến kinh dị.
Fan có những người bạn đường mới gặp lần đầu, không rõ yêu nữ hay thôn nữ, biết nói mỗi “Xin chào” mà thấy gần gũi.
Và hơn tất cả, có thầy cùng các anh chị em đi cùng. Có chị Thiểm Lê ngồi bên, tự hào tuyên bố làn đầu tiên đi xe mà ko hôn hít ẻm túi bóng, và 2 phút sau lại cấp tốc triệu tập, nấu ăn lại ngon nữa chứ, ôi thịt kho và rau cải mèo người Mông trồng. Có nhỏ Nhóc Nhùn lắm chiêu, mặt xấu xí, dùng thủ thuật thế nào mà rủ đi chơi đêm SaPa, may không bị bán sang Trung Quốc, được cái dáng dấp nhỏ nhắn, vừa tầm tay đánh đấm của chị. Có anh Trung Tít méc cô giáo ầm ầm, anh Tuan Tran leo mấy chục km không sợ, lại bị bắn hạ trên bàn tiệc mừng chiến thắng. Có anh Nguyên Tít với liều thuốc Berberin cấp tốc và massa bí truyền, bác sĩ cho cả đoàn mạnh khỏe. Anh Hưởng Chelsea bị ốm mà vẫn chinh phục thành công, càng lên cao càng sung sức, tha luôn hộ em cái ba lô ở chặng nước rút mấy trăm bậc đá. Có em Tùng Dien chạy điên đảo, ngáy điên đảo mà bao lâu bị lừa hơn tuổi. Có em Ánh Dương nhỏ nhỏ xinh xinh mà ý chí cao.
Nhị Quỳnh thì khỏi nói, nghe đồn mấy đứa sắp làm poter, hihi, cả bạn Hòa không phổi nữa. Lại cả anh Tần Sỹ nữa, tại sao có lúc không thể chấp nhận được, tay đã bị đau mà búng tai không thương tiếc, đau tai lại dây chuyền sang đau mũi, đau họng, hừ hừ.

imag0436
anh Đức Anh ngồi trước để chắn gió lúc nằm ngắm sao ở độ cao 2800,5m (cái bờ tường cao 0.5m), lại chụp ảnh kỷ niệm trên đỉnh nữa, điện thoại của anh hết sẩy.
Có anh Bảo Trung (cứ nhìn anh em lại nhớ chị Thủy), Hiếu em, anh Phúc Tống lúc nào cũng làm người khác cười được, uống nước cuối nguồn anh A Chay vẫn ngon và ngon. Anh A Chay ít tuổi hơn, mà đi như bay, lệnh trên ban xuống phải bám sát ảnh mà chỉ được một lát, thoáng cái ảnh đã phi đi mất.
Có chị Thanh kate luôn chăm sóc các em, mà không chịu ăn socola siêu xe, chỉ thích đồng tiền, làm đống siêu xe của em đến lúc về vẫn còn, nặng vỡi. Có anh Cường đẹp zai bị yêu quái trêu chọc, suy nhược mất 1 chân từ chặng đầu, nhưng ảnh vẫn quyết tâm có mặt trong mọi khung hình của đoàn, và cán đích thành công, anh hết sẩy. Và Thầy, tính toán cẩn thận cho chuyến đi, hát ầm ầm trong lớp 1A, náo động một góc sân vậnđộng, nổi loạn quay cờ nhíp cô giáo cung Thiên Bình, lo lắng khi mấy đứa đu dây như khỉ trên vách đá, đề xuất các nam thanh niên và nữ thanh niên xen kẽ như bánh mỳ kẹp thịt, mà mấy đứa nhóc toàn nghĩ lung tung đùa nhau cười sằng sặc, hỗn chiến trong trận cân đẩu vân, và lắng nghe từng thành viên chia sẻ cảm xúc, và hí hửng lột đồ để chụp ảnh: áo võ phục, áo đồng phục, áo cờ, áo công ty du lịch…
Với ba lô 8kg, 20 thành viên đi, và nhiều nhiều thành viên ở nhà hóng, Fanxipan bên gia đình Thanh Xuân là một cột mốc để nhớ, để biết tuổi trẻ là như thế nào, mình đã bỏ lại sau lưng hết để đi chơi, để biết trân quý tình anh em thầy trò. Cảm ơn thầy và tất cả các anh chị em đã cùng nhau lên đỉnh, chạm tay vào khối kim loại nóc nhà Đông Dương.
Đây chưa phải chuyến đi cuối, còn nhiều nữa những chặng đường phía trước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.