Duyên Thầy trò – Lê Quang Dũng

  • Hoàn cảnh ra đời bài viết này.
  • 20/4/2016 – Nhà ăn Đại Học – FPT
Ăn cơm xong !
Nhẩm tính trong đầu về phòng ngủ , ôn bài , mai kiểm tra , không hiểu sao tôi lang thang đến hàng trà sữa , không hiểu sao tôi lại mua 1 cốc trà sữa , không hiểu sao tôi cầm cốc trà sữa nhâm nhi một mình , và không hiểu sao một bóng dáng thân quen , một nụ cười rất thanh xuân , thoảng như làn gió xuân tươi mới thổi nhè nhẹ giữa trưa hè oi ả và như tiếng gọi của định mệnh , một lần nữa tôi lại gặp thầy.
  • 6 lần tao ngộ

Lần đầu tiên gặp sư phụ
Xuân Hòa – tuyệt tình cốc – 4 năm về trước.
<Kỉ niệm đầu tiên>
Chơi bóng chuyền cùng thầy.!.
Vẫn là buổi trưa, nằm tu luyện mãi cũng chán .
Tôi rời giường , đi lang thang khắp doanh trại , du ngoạn nhân gian xem có trò gì vui không ???
Thần nhãn quét khắp tứ phương , chợt phát hiện ra ..
Ô kìa ! Đằng xa xa có hội bóng chuyền đang sắp khai chiến.
“Tại sao mình không tham gia nhỉ ? “
Nghĩ là làm liền , tôi phi cân đẩu vân đến nhập hội.
Tôi lớ ngớ vụng về , được phân cho vị trí phát bóng.
Hôm đó ăn hên thế nào , phát quả nào ghi điểm quả đấy.
Làm cho ” Làn gió xuân tươi mới “( Thầy ) không có cơ hội thể hiện , thế nhưng gương mặt của “Làn gió xuân tươi mới ” vẫn rạng rỡ vui tươi, nụ cười ấy ảm ảnh tôi cả tối hôm đó và không ngờ còn ám ảnh cả 6 kì võ tại đại học – FPT sau này với bao nhiêu chuyện vui buồn , bao sự tích cùng tình cảm gắn bó có một không hai giữa tôi và thầy.
Sáng hôm sau , tôi nhận lớp võ.
Và vẫn nụ cười ấy , ” Làn gió xuân tươi mới ” làm chủ nhiệm lớp tôi.
Nghĩ thầm trong đầu “
Thôi xong (-,-) Hôm qua lỡ chọc quê thầy rùi !
xuân này con không về …”.
1 phút, 2 phút , và cả tiết học trôi qua trong thanh bình.
” Làn gió xuân tươi mới ” vẫn chưa xuất chiêu gì cả , nghĩ lần này thoát tội , tôi cười cười sảng khoái và …
Kết thúc buổi học cả lớp chống đẩy nhé !
=,= (con không thích chống đẩy đâu thầy ơi )

Bài học làm người
Sau đó thầy kể chuyện cho chúng tôi nghe , lũ sinh viên ngây ngô, tinh nghịch được thấm dần tư tưởng võ đạo, đạo đức, nhân văn qua từng câu chuyện của thầy. Chúng tôi nhận ra rằng , học võ không phải để đánh nhau, giành chiến thắng , học võ là để
Rèn trí – Luyện thân – Chuyên cần – Kỷ luật
4 câu khẩu quyết , khắc thành bảng vàng treo tại nhà tập vovinam tại Fu luôn hằng ngày nhắc nhở chúng tôi điều đó , về những khó khăn của các bậc ông cha đã vượt qua để sáng tạo nên Vovinam – không chỉ là một môn võ rèn luyện sức khỏe mà còn biểu tượng cho sức mạnh của một dân tộc Việt – yêu chuộng hòa bình , nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, kiên cường, bất khuất chống giặc ngoại xâm để bảo vệ những điều giản dị và bình yên như thế.
Thầy không chỉ dạy võ , thầy dạy chúng tôi làm người…
Những câu chuyện tưởng chừng giản đơn như các chiêu thức Vovi của Nhập môn , Long Hổ …
để khi thử thách đến , sóng gió cuộc sống đi ngang qua đời. Những bài học giản đơn , những câu chuyện thầy kể sau giờ học võ căng thẳng chính là bến đậu bình yên giúp tôi minh tâm, kiến tánh vượt qua biết thử thách cuộc đời.
Đừng xem thường những bài học đơn giản vì không có gì trên đời sinh ra mà không mang trong mình một ý nghĩa, một giá trị.
Trân trọng những giây phút hiện tại, để sống có ý nghĩa, để không hổ thẹn với đời, để không phí hoài tuổi thanh xuân.
Đó là những gì tôi cảm nhận từ thầy.
An Xuân Phòng – Làn gió xuân tươi mới – cây đại thụ tỏa bóng mát cho bao nhiêu mảnh đời bất hạnh, nâng đỡ các bạn tại Vovinam – Thanh Xuân trong 10 năm nay.
Tôi nghĩ tình cảm các bạn dành cho thầy cũng dạt dào như tôi, chỉ có điều việc diễn đạt tình cảm thành câu chữ không phải ai cũng làm được , tôi nguyện thay hàng nghìn con người tại Vovinam -Thanh Xuân , viết nên bài viết đầu tiên về Thầy, về câu chuyện có thực giữa tôi và thầy trong 4 năm qua.
Thời gian làm cho mọi thứ đổi thay, sao đổi ngôi, vật đổi chủ nhưng tình cảm thì bất biến và những giá trị thật trường tồn mãi cùng thời gian.
Lan man một tí, trở lại với câu chuyện. =,=
Xin chư vị thông cảm, ráng đọc tiếp.
  • 3 Lần thử thách

3 lần trễ hẹn
Tại Xuân Hòa cốc – tôi luyện hấp tinh đại pháp và bị tẩu hỏa nhập ma
Mất ngủ triền miên, tâm trí không như cơn sóng dâng trào không bao giờ dứt.
Tôi đã thử cầu cứu lương y khắp nơi nhưng
Haizz… ( hở dài bất lực )
Cuộc đời mình chấm hết tại đây sao ?
Tôi thành phế nhân, phiêu bạt giữa giang hồ.
Trong cơn bĩ cực thì chuyện cổ tích xảy ra, khi nhân vật chính lâm vào đường cùng thì cao nhân xuất hiện.
Đêm nọ, sau khi làm náo loạn Xuân Hòa Cốc.
Kinh động đến ” Làn gió xuân tươi mới “
Sau giờ học võ ” Làn gió xuân tươi mới ” hẹn tôi 12h đêm đến gốc cây sau võ đường.
Tôi tâm trạng rối bời đầu óc và tâm trí lúc đó nhớ nhớ quên quên, 3 lần hẹn thì 3 lần quên.
Hôm sau , tình cờ lướt qua nhau ” Làn gió xuân tươi mới “
phán cho 3 câu tiên tri mà sau này thành sự thật.
” Con sẽ gặp 3 đại kiếp trong cuộc đời “
Tôi mặt mày rẫu rì, chột dạ ” Thì đằng nào võ công ta cũng bị phế cả , ta còn gì để mất ? “

Kiếp nạn đầu tiên ( Sức khỏe )

Mất 2 năm , tôi khắc phục bản thân, dưới sự trợ lực từ sư phụ , 2 năm gian nan , luyện thiền cùng thầy , đọc sách thầy cho mượn, đi chơi cùng anh em Vovinam Thanh Xuân cho quên đi cái sự đời … (vui đã đời ^.^)
Tôi chợt nhận ra còn nhiều mảnh đời bất hạnh hơn tôi trong VoViNam Thanh Xuân và họ vẫn tươi cười đón nhận, vượt qua.
Chính giờ phút đó , niệm đầu tiên vễ chữ ” Không ” trong kinh Bát Nhã sáng lên.
Tôi giác ngộ ! ( Tìm ra lý tưởng cuộc đời mình )
Nội lực dần hồi phục, cộng thêm ” Quên đi buồn bã – thần công ” và ” Lạc quan đại nã di ” thầy truyền cho tôi tự tin bước ra giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, cứu vớt nhân sinh.

Sự vui vẻ là chìa khóa của hạnh phúc

Kiếp nạn thứ 2 ( Anh hùng khó qua ải mỹ nhân )

Tôi con nhà võ ( quê gốc Tây Sơn – Bình Định), dân tự nhiên, vào FPT thì học lập trình.
3 cái khô khan cộng lại thành khô khốc và lần đầu tỏ tình ( kinh nghiệm không có ) thì thất bại lã lẽ đương nhiên.
Thất tình
Tôi buồn 1 tháng ,… cuối tháng đó tôi lên chùa đi tu.
( Thiền viện Trúc Lâm – Yên tử )
Trước trước khi đi tôi trình bày với thầy và thầy xuất khẩu tặng
cho 1 chữ
“Quên ! “
2 tuần tu học, tôi cố gắng quên đi hình bóng nàng , mà các bạn biết đấy
” Hỏi thế gian tình ái là chi mà càng muốn quên thì càng nhớ rõ “
Tôi hận đời, hận người, vào tàng kinh các tìm đọc các điển tích và các câu chuyện giác ngộ của đức phật.
49 ngày sau
Tôi cạo đầu, sắp sửa quy y , ngồi thiền tại bảo tháp suốt đêm.
Sáng hôm sau , khi bình minh ló dạng , một giọt sương khẽ rơi vào mắt .
Tôi ngộ ra chân lý (” Tu tại tâm” )
xuống núi gặp thầy , tiếp tục sự nghiệp luyện võ hành hiệp , cứu đời.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân

Kiếp nạn thứ 3 ( Sự nghiệp )

Hiện tại thì tôi đang đương đầu với kiếp nạn này khi sắp ra trường mà vẫn chưa biết đi về đâu … chắc đi về quê nuôi lợn !
Nhưng không sao, trưa nay gặp thầy thì mọi phiền muộn đều tan biến.
“Làn gió xuân tươi mới ” vẫn cứ thế , cứ thế lướt qua cuộc đời bạn và tôi , cho dù bạn là ai, học sinh, sinh viên, đã đi làm hay thuộc tầng lớp nào đi chăng nữa ..
thì chúng ta tìm về bên nhau, dưới võ đường Thanh Xuân
để cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện vui buồn để cùng nhau vượt qua những thử thách của cuộc đời bằng tinh thần VoviNam bất diệt !

Tinh thần Vovi – Tinh thần võ sĩ
Bài đã dài, xin dừng bút tại đây !
Có duyên sẽ gặp lại !
Gửi tặng thầy An Xuân Phong cùng Club – Vovinam Thanh Xuân nhân dịp 10 năm kỉ niệm !
Chúc mọi người sức khỏe, nhiều niềm vui và hạnh phúc .. lần tới đi chơi nhớ rủ tiểu đệ !
#Lãng-khách
Lê Quang Dũng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.