Đi xa để trở về: Đêm giao thừa biên giới! – Mai Trung Hiếu

Bầu trời đêm hôm đó thật tuyệt! Tuyệt bởi sự lạ lùng của nó. Chẳng đẹp lung linh với ngàn sao lấp lánh như ở 2800m Fan, cũng chẳng thơ mộng với ánh trăng sáng vằng vặc như ở chốn thôn quê, mà bao phủ nơi đây chỉ là một màu đen như mực, đầy ma mị, hãi hùng Người cách người có một bước chân, mặt cách đường cũng chỉ có dăm phân,thế nhưng không có đèn, người cũng chẳng nhìn thấy, mà đường thì càng không, bò từng mét một để rờ đường leo , xuống dốc, đi rửa mặt có dăm mét cũng phải có tổ đội soi pin không lại bò.Rừng heo hút, ảm đạm, sâu thăm thẳm trong bóng tối ghê rợn, thi thoảng ngước ra nhìn thấy gai gai , lạnh cả sống lưng. Ấy vậy mà đối với tôi Pha Luông lại tuyệt ở chỗ ấy. Giữa đêm tối lạnh lẽo khủng khiếp lại le lói lên ánh đèn,xung quanh đó là cả chục trái tim đang sưởi ấm cho nhau, chia sẻ cho nhau từng ngụm bia miếng bánh, từng câu chuyện phiếm vui vẻ và tất cả những điều tốt đẹp nhất dành cho nhau, khoảnh khắc ấy khiến người ta trở lên ấm áp , gần gũi với nhau hơn , quên cả mệt mỏi,buồn phiền,lo lắng…bởi chặng đường tiếp còn rất dài và gian khó.
Lại kể về chuyện ban sáng.Chúng tôi, đoàn vovinam Thanh Xuân với 56 thành viên thẳng tiến một mạch từ Hà Nội lên Mộc Châu và quyết định sẽ đón giao thừa trên đồn biên phòng Pha Luông. Hơn 200 km đường trường và 7km đường đèo ngỡ như cả 100km, đến tới nơi mọi người dường như đã thấm mệt, thậm chí là đôi chút kiệt sức.Có người chấn thương, có người hỏng xe,nhưng trên hết là mọi người vẫn an toàn. Ở nơi rừng núi đó, mọi thứ đều đầy đủ theo cách riêng của nó.Tắm nước lạnh tập thể, người này phục vụ cho người khác, xếp hàng quy củ, không ai tranh ai.Một gói dầu gội dành cho 5 ông con trai, share từng ít một , miễn sao là đầu thơm là được, đẹp trai các kiểu mai lên đỉnh còn check in. Mấy bạn nữ được ưu ái hơn, được tắm trong nhà tắm, nhưng nước lạnh thì vẫn thế, mỗi tội các bạn(chị/e,) ý không có khái niệm tắm tập thể nên phải chờ lâu.Tắm táp, vệ sinh thăm nom bác cường xong xuôi, mọi người trở về khu homestay nhà sàn nghỉ ngơi.Người thì chém gió, người thì ngủ, mặc kệ cho tổ đội đang nhóm bếp, nấu cơm dưới gầm, nhưng có tiếng gõ bát là lập tức tập trung gần như đầy đủ.Tiệc Buffet bắt đầu!Cơm này, thịt quay này, giò này, cải thảo luộc nữa, chưa bao giờ tôi lại được ăn một bữa cơm ngon đến thế.Hết thức ăn lại chan mắm, ăn vẫn ngon miệng, anh em share nhau từng miếng thịt, cong rau một, cơm nóng đã ấm mà lòng người lại càng ấm hơn.
Được cái tôi lúc nào cũng thích về cuối, không ăn thì ở lại chém gió, ấy vậy lại hên, bác Nam Volume ăn cuối lại mang theo cả thịt gà xé, thế là nhón thêm được vài miếng nữa, ngon đáo để.Sau khi ăn xong, mọi người tập trung dưới sân đồn biên phòng để ca hát.Những tưởng show diễn của ban nhạc Tình tứ bọn tôisẽ thành công rực rỡ, hoành tráng với bao công sức lôi có trống cajon với đàn ghita lên trên ấy biểu diễn, ấy vậy mà, quên mất, mọi người đã quá mệt mỏi.Từng người lui dần về nhà sàn nằm nghỉ, bọn tôi thì vẫn mải miết biểu diễn, còn mấy anh em cố lán lại có lẽ cũng không trụ được lâu. Và buổi biểu diễn kết thúc sớm, anh em lại khuôn đồ lên nhà sàn để đi ngủ chuẩn bị sức lực cho chặng đường sắp tới. ..Lên đến nhà thì đã không còn chỗ, mấy bạn gái còn phải nằm cả ra sàn, thậm chí còn chẳng có chăn đắp.Còn hơn chục thanh niên còn đứng co ro ở ngoài.Cũng may chuẩn bị trước 3 cái lều 10 người, thế là anh em lại tung tăng khuân xuống gầm nhà để cắm trại nằm ngủ. Lúc ấy thay vì lo lắng không có chỗ ngủ, mấy anh em lại thấy háo hức thú vị, nằm lều có vẻ vui lắm đây. Do diện tích hạn chế, nên chỉ có thể cắm được một lều mà ở ngoài đếm đi đếm lại có tận 14,người chưa tính Thầy (vì thầy rất ít khi ngủ vì lo cho anh em), và ngài Chân Nhân đang tu luyện ngoài kia.Lều thì gọi là lều 10 thôi thực tếnằm được 8.Quay đi quay lại lại mất thêm Cu Su Hao chạy đâu ngủ mất tiêu, thế là còn 13. Thánh Dũng nhanh chóng sắp xếp ổ ấm cho mình ở cái sạp ngay cửa đi xuống thế là còn 12. 12 người lều 8 cũng là cả một vẫn đề.Trong lúc suy tư đó, chợt lóe lên một ý kiến của thanh niên bé nhất hội Nam Nấm(cái này là bé về chiều cao) , anh em gom góp của cải, vật chất, nước, bia làm tiệc giao thừa.Và giây phút thăng hoa nhất của chuyến đi bắt đầu từ đó.

Team vãi lều
Từng người một không ai bảo ai, lôi hết, lôi tất những gì mình có đặt lên bàn.Vài lon nước ngọt, vài lon bia, một chai nước lọc, vài cái kẹo, cái bánh và đặc biệt nhất là một chiếc bánh trưng cỏn con vẫn chia làm 8 đặt lên bàn, cũng đầy đủ chẳng khác gì ngày tết ở nhà.Mọi người tất bật, lau bàn sắp đồ, người thì tìm đá kê chân ghế để ngồi, lụi hụi, rón rén sợ ồn ào, nhưng trên khuôn mặt của ai cũng bừng lên sự phấn khỏi , háo hức.Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỗ ngồi đã đầy đủ.Cả thánh Dũng cũng bừng tình để nhập cuộc vui.Anh em ngồi sát vào nhau,truyền hơi ấm cho nhau, ngoài trời bắt đầu gió lạnh, có vẻ sắp mưa.Vài câu chuyện phiếm nhỏ nhẹ, rồi chợt im lặng, chờ tiếng kêu báo thức của chiếc điện thoại đặt trên bàn đón phút giây giao thừa. Bỗng dưng trong phút giây đó, lòng người trở nên ấm áp lạ thường.Giữa núi rừng biên giới heo hút, đáng sợ, lạnh lẽo , xung quanh là bao hiểm nguy, đầy ma mị hãi hùng, phía ngoài là người thầy luôn điềm tĩnh một mình bảo vệ cho mọi người, phía trong là những người anh em đang sẻ chia cho nhau từng cảm xúc.Thanh Xuân của tôi, anh em của tôi đấy! Phút giây ấy có lẽ theo tôi đi suốt cuộc đời, một kỉ niệm đẹp, đáng trân trọng chẳng bao giờ quên, nó thiêng liêng và tuyệt vời quá…Reng, reng , reng! Khoảnh khắc giao thừa đã điểm, mấy anh em mạnh bạo, bật nắp lon nước, và hô nhau : Chúc mừng năm mới!, khiến bao con người ở trên chợt tỉnh giấc.Và thế là bữa tiệc bắt đầu. Tuyệt lắm! Cùng với việc phá cỗ, là việc “la liếm” cái máy quay ghi lại những điều ước của anh em trong năm.Những điều ước giản đơn, có chân thành, có khiêm tốn, nhưng trên tất cả là điều ước của tôi hình như khá hiệu nghiêm =)))))))))))). 9 phút 16 cho những điều ước của anh em, 9 phút 16 cho tình anh em thêm khăng khít, chịu bị khó chịu, chịu bị phàn nàn nhưng đáng lắm , đã lắm.Tiếc rằng không có ai đủ sức lực, vượt qua cám dỗ của cơn mệt mỏi không thì cuộc vui sẽ đẹp hơn gấp bội lần.
Tàn tiệc, anh em bắt đầu chui vào lều ngủ.10 ông nằm nghiêng, ôm sát vào nhau, 2 ông nằm trên đầu mấy ông còn lạii.Tuy chật nhưng vẫn đủ, thậm chí là thích.Hơi khó ngủ, và bắt đầu mấy người điên lại rôm rả.Có vặn nhỏ cái volume xuống rồi nhưng lúc điên, lúc dại thì biết đâu mà nhỏ.Anh em bên nhau mà, cười khúc khích, lại quên, lại nói to.Bên trên mệt mà bị phá giấc ngủ, cũng tội quá, nhưng biết sao đây, ở dưới quên mất rồi. Và một tiếng thịch thịch ở ngoài lều:
-mấy người ở trong ra ngoài hết đi.
-Chết! tiếng thầy, bỏ mẹ rồi.
Thế là từng ông một, ngoan ngoãn lụt cụt xếp hàng đi ra ngoài. Đầu cứ cúi gằm gằm như những đứa trẻ có tội, mặt có vẻ ăn năn hối lỗi.Ngồi thành một hàng bên cạnh sườn dốc.Từng ông nói một cảm thấy có lỗi, rối rít xin.Ấy thế mà đâu có biết, Thầy gọi ra đâu phải quở trách mà là gọi anh em ra nói chuyện cho thoải mái hơn, không ảnh hưởng đến mọi người. Thầy tôi tâm lý quá. Trời bất chợt đổ cơn mưa.Mưa bay,nhè nhẹ thơm mùi mùa xuân.Thầy trò lại kéo nhau vào lán ở đồn biên phòng trú mưa nói chuyện.Bên tách trà nguội, những con người cùng chung chí hướng chia sẻ với nhau từng câu chuyện, từng lời nói thật thà đến chân chất, từng lời góp ý cho những thay đổi năm 2017, và rồi cứ thế thế cứ thế, mắt thì bắt đầu phản đối sự cưỡng bức, nhưng thân thì vẫn muốn ngồi lại.3h30 anh em lại về lều , nghỉ lấy sức mai 6h bắt đầu chuyến hành trình chinh phục Pha Luông. Vẫn sơ đồ cũ, 10 hậu vệ và 2 tiền đạo, mùi chân hòa lẫn với tiếng ngáy cuả một thanh niên nào nó cùng vói cơn lạnh của từng cơn gió lùa vào lều, 2 tiếng rưỡi ngủ của tôi đi tong, chỉ là chợp mắt cho đỡ mỏi nhưng lòng vẫn ấm, vẫn sẵn sàng cho chặng đường ngày mai.

Đường lên pha luông
Pha Luông năm nay khó leo hơn. Đông thành viên nên cũng nhiều vấn đề.Trời mưa lạnh và xách thêm cả balo.Nhưng chừng đó ăn nhằm gì, Fansipan balo 14kg còn chạy băng băng huống chi là mấy đoạn đường cỏn con. Ấy vậy mà, dù đã đi lần 2, Pha luông vẫn để lại ấn tượng riêng của nó.Những đoạn đường đất trơn trượt, mưa lạnh thấu xương, người này đẩy người kia, động viện, cùng nhau cố gắng.Tôi thì cũng ha oai do được thầy phân là nhóm trưởng cũng ra ra sức quan tâm, hò hét cổ vũ những thành viên trong đoàn, và kết quả là ngoài 3 ông nhóm trưởng với và một bà thủ quỹ nhóm ra thì nhóm còn có thêm 1 ngươi nữa và cuối cùng cũng bị lôi kéo về đội ngài Trung Chân Nhân .Thấy chạnh lòng! hhahahaha.Leo tới đỉnh, lại là một cảm giác khác.Chẳng còn cảnh đẹp mây trùng mây, núi trùng núi, nắng rọi vào núi , ảo diệu đẹp như ảnh 3D như năm ngoái nữa thay vào đó chỉ là sương, mưa, gió.Mưa tạt vào mặt thấy rát, gió lùa vào người thấy lạnh, những vẫn còn mỏm đá huyền thoại còn đó, vẫn thú vị do năm ngoái chưa được leo lên vì bon chen quá.Nhìn mỏm đá như cụ rùa đang đối diện với sương gió bay lên trời xanh, thiêng liêng vô cùng.Ngồi bệt xuống cùng thanh niên tự kỷ bé nhất hội Nam, nhìn lỡ đang, nghĩ vẩn vơ về nhiều thứ loanh quanh, nhớ về quá khứ…Chẳng biết thanh niên ấy đang nghĩ gì mà giống mình, chọn đúng chỗ gió to, mưa to nhất để hưởng thụ, nhưng có lẽ người tinh tếsẽ hiểu, gió ấy, mưa ấy mới chính là tinh hoa của cuộc chinh phục.Chỉ có ở nơi đây có thể cảm nhận được thứ đó, những thứ tuy khiến ta khó chịu về thân thể nhưng lại khiến ta cảm thấy thỏa mãn về tâm hồn.

leo lên cụ rùa đá
Chặng đường xuống theo dự tính sẽ dễ dàng và nhanh chóng hơn nhưng mọi thứ lại ngược lại.Quả là một chuyến đi đập tan mọi kế hoạch dự tính.Trời mưa, đất trơn trượt cảm tưởng chỉ đứng thôi cũng khó. Người ngã, người cười, rồi người cười ngã , người ngã cười.Tay nối tay, chân nối chân cùng nhau hỗ trợ nhau đi xuống.Có đoạn lấy cả dây rừng buộc vào cây để đi xuống- một ý tưởng táo bạo của chàng trai nhỏ nhất đoàn ( Thế vị trí của tôi trong chuyến năm ngoái). Thế rồi, mọi người cũng đi xuống an toàn.Còn về tôi, nghĩ đến đoạn đường đi xe xuống bỗng chốc cảm thấy lo lắng vô cùng.
Sau một hồi chuẩn bị, đoàn bắt đầu đi xe máy xuống. Đường sau mưa trơn trượt vô cùng, thêm vào đó là những đôi chân mệt mỏi.Và rồi chuyện gì cũng đến, nhiều người bỏ cuộc và thất vọng thay trong đó có cả tôi.Cái đầu gối chống đối không cho phép tôi tiếp tục hành hạ nó, sự sợ hãi lan truyền đi khắp mọi người khiến tôi dừng lại, trao xe cho một trai bản đi xuống, còn bản thân thì cuốc bộ xuống để giúp đỡ anh em.Trong đầu lúc đó chỉ nghĩ đến sự an toàn, chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà.Trải nhiệm, đi để trải nhiệm sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu ta không trở về.Khi chưa sẵn sàng có lẽ không nên mạo hiểm bước tiếp mặc dù đó là sự thất bại là hiện thân của sự nhát gan.Mọi chuyến đi xa đều hướng tới mục tiêu sau cùng là trở về an toàn. Rảo bước cùng anh em đồng chí cốt đi xuống, lại cảm thấy thất vọng part 2.Hóa ra chỉ là sự lừa lọc của thiên nhiên, trên trơn mà dưới khô.Năm ngoái còn đi trơn gấp mấy lần còn ngon nghẻ chẳng xòe phát nào, năm nay lại là con thỏ đế chạy lon ton qua những con đường tắt tuy cảnh đẹp nên thơ nhưng lòng người đã héo tàn chẳng thể cảm nhận được nữa rồi. Về tới điểm trường, lại càng thấy thất vọng, ôi đâu cái cảm giác ôm nhau, tay bắt mặt mừng, rưng rưng nước mắt khi vừa trải qua chặng đường khó khăn, kí ức ấy ùa về khiến lòng thêm thao thức…an toàn quá cũng là cái tội.! Và cứ thế chuyến đi lại khép lại trong sự tiếc nuối, dằn vặt, và thôi thúc một quyết tâm làm lại.Pha luông 2018 nhé !
Pha Luông như một huyền thoại trong lòng tôi, chẳng đơn giản bởi vì nơi đó thử thách hay trắc trở mà bởi vì ở nơi đó tôi mới được sống tình cảm với những người anh em tôi, không lo toan, ưu tư về những điều rối rắm trong cuốc sống.Ở đó chỉ có sự đoàn kết, giúp đỡ nhau, cùng nhau chinh phục , cùng đi xa và cùng nhau trở về!

Mộc châu 2017
Thanh xuân 12/1/2017 !

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.