A lô,sau khóa đào tạo của anh Nam em xin được nêu vài cảm nhận của bản thân về chuyến đi…
Kính thưa thầy!
Thưa anh chị em ahihi 🙂)
Người xưa có câu : “Đi một ngày đàng,học một sàng khôn” quả là một chân lí. Chuyến đi Phá Luông lần này đối với em là một chuỗi ngày đàng như thế! Em tuy văn vẻ không hay nhưng cũng đc cái gõ phím qwerty khá tốt 🙂) nên xin chia sẻ với mọi người,đặc biệt là những người chưa đi đc chuyến này vài cảm nhận nho nhỏ xinh xinh của bản thân mình.Mong anh chị em nhà mình có thể cảm nhận đc phần nào không khí của chuyến đi!
Bản thân em thấy mình rất “tăng động” nên rất thích thú với những chuyến đi,đặc biệt là nó lại mang tính chất rèn luyện nhiều như vậy.Trc chuyến đi,em cũng đã chuẩn bị khá kĩ đồ dùng cá nhân và tâm lí lứa tuổi :3nhưng cũng chẳng tránh khỏi bàng hoàng trước núi rừng non nước đất Pha Luông hùng vĩ.Đến bây giờ,cứ nhớ lại cung đường vượt đèo băng núi nơi xa ấy trong em lại có nhiều cảm xúc đan xen.Vui có nhiều lắm,rất nhiều…Đầu tiên,là những niềm vui với người bạn đồng hành.Đường đất khó khăn,dốc thăm thẳm,lúc nản lòng em có nói: “Đây có phải đường đi không nhỉ…@@!”.Thì nhận đc tiếng nói tự sau lưng:”Người ta đi mãi thì thành đường thôi”.Là ôm của em đấy ạ!người ta đang bế tắc mà sao có tên lại hồn nhiên như thế chứ 🙂). Câu nói này khiến em bật cười xua tan đi căng thẳng mệt mỏi.Có gắn bó thì mới biết lòng nhau…Nhiều người lọt vào trong ánh nhìn đầu tiên của chúng ta là người nội tâm,ít nói,khó tiếp cận.Nhưng một khi cố gắng tìm hiểu,có dịp gắn kết rồi cùng trải qua những khó khăn ta sẽ thấy những điều quý giá từ phía họ mà bình thường ánh nhìn đầu tiên đã che khuất. Trong CLB chúng ta hãy còn nhiều những con người như vậy.Đừng bỏ qua họ.Đúng,đừng bỏ qua.Nếu ta không thấy được,thì hãy cho họ cơ hội để bộc lộ ra.Khi mọi người hiểu nhau ta mới hòa làm một…nhưng đừng tan ra nhé ! 🙂)). Đoàn kết có lẽ là thế đấy.PS :thanh niên vừa ngẫm ra chân lí chia sẻ .:3
Ấn tượng tiếp theo trong em là cái đêm định mệnh ấy.Chẳng phải nơi tình yêu bắt đầu 🙂 mà là nơi tình huynh đệ lên ngôi….Em cũng chẳng nói lại làm gì vì cũng nhiều người biết…(Tại chúng em làm cho mấy chục anh em khó ngủ cơ mà!Nhân đây xin lỗi mọi người nhé!!!).Em tóm gọn nó trong mấy câu thơ con cóc em viết theo dòng hồi tưởng của cảm xúc…Em gọi nó là : “Đầu hai mốt … ngược.”
Đầu hai mốt … ngược.
Đêm giao thừa trong lều bạt
Pha Luông ôm…kiếp phiêu dạt vào lòng.
Luông xuông đặt bút mấy dòng
Xin viết về một đêm trong thao thức.
Nhớ không quên nào nguyện ước
Về tôi,anh rồi hạnh phúc mọi người.
Thanh Xuân mười mấy môi cười
Xuân đêm lạnh mà lòng người ấm lạ.
Và phải chăng niềm vui chẳng đã
Những chàng trai nguyện bỏ cả giấc vàng.
Mơ khi thức: được cười vang
Ước trong mơ: mong thời gian ngừng lại…
Hầy za 🙂)
Nói đến tình đoàn kết thắt chặt thì phải nhắc ngay tới đoạn leo đỉnh Pha Luông…Mọi người,người lớn giúp kẻ nhỏ,người mạnh đỡ đần kẻ yếu đoàn người mang sắc xanh(không phải điện máy xanh ạ) cùng nhau hiên ngang bước lên…rồi dìu nhau xuống núi 🙂).Tuy trên đỉnh Pha Luông ngày ấy chỉ có mưa táp,mây mù trắng xóa cả vùng nhưng em thấy sáng lên những tình người ấm lạ.Phải chăng tình cảm khi được sẻ chia lại lớn lao đến thế.Và phải chăng điều đó người ta đã lấy làm định nghĩa cho 2 từ “sức mạnh”. :3
Nói chung là : Buồn chả mấy mà toàn thấy niềm vui 🙂)
Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc tâm sự của em.Thay mặt Đảng,chính phủ và nhà nước em xin trân thành cảm ơn 🙂))).
Chúc mọi người buổi tối vui vẻ.Chúc các anh chị em thi Hoàng đai sáng mai được suôn sẻ.Chúc hội nghị thành công rực rỡ…”Tung hoa tung hoa”
-THE END-