Cùng trèo lên đỉnh núi Fansipan – Nhóc Nhùn

Trở về từ chuyến leo fan đã vài ngày mà giờ lòng tôi vẫn lâng lâng, tôi nhớ mọi thứ… Nhớ thầy và những người anh/chị em kề vai sát cánh , chia nhau từng hụm nước nhỏ, giúp đỡ nhau trên chặng đường gian khổ, bô kích động viên nhau, nhớ bữa ăn trong cái lạnh cắt da cắt thịt trên độ cao 2800m trong ánh nến hiu hắt, nhớ những vòng tay vòng chân ngồi sưởi ấm cho nhau dưới màn đêm ngàn sao yên bình đã từ rất rất lâu rồi chưa có, nhớ những cái búng tai ong đầu của huynh đệ, nhớ những cô thôn nữ và thôn nam gùi trên lưng 2 yến đồ mà vẫn đi phăng phăng không mỏi mệt, nhớ không khí trong lành mát lạnh, nhớ cảnh núi rừng hùng vĩ say đắm lòng người, nhớ đoàn người cân đẩu vân nối đuôi nhau hát bài vu vơ nào đó, nhớ các học sinh to xác lớp 1A …NHỚ LẮM…
Thực sự trước ngày khởi hành 4 ngày trong một buổi chiều rảnh rỗi – vào những giây phút cuối cùng chốt số người đi máu trẩu tre lại dâng lên và tôi đăng kí đi (trước đó định đi rồi vì cơ số lí do nên không định đi nữa). Và sau đó là những ngày dài hối hận ngay cả lúc chiếc xe đã lăn bánh, nghĩ lấy lí do gì xin nghỉ 4 hôm? Liệu sếp có tin? thể lực mình liệu có leo được không? hoang mang sờ tai nhất khi nghe mọi người tâm sự đã chuẩn bị tập thể lực cho chuyến đi này cỡ vài tháng, không thì 1 tháng và ít thì cũng 1 tuần… còn tôi 1 ngày thôi cũng chưa chuẩn bị… người khỏe khoắn j cho cam, sức trói gà không chặt k leo được tiếp sợ ảnh hưởng đến đoàn có khi mọi người phải cõng mình lên đỉnh mất… nhưng phóng lao phải theo lao thoai… Sau khi báo sếp nghỉ ốm rồi tắt máy, gác mọi thứ sang 1 bên và tận hưởng cuộc chơi… không quan tâm ngày mai thế nào tận hưởng những giây phút hiện tại đã.
Vác trên lưng cái balo 7 kí bước đi những bước đầu tiên từ chân núi, mới xíu đã thở không ra hơi… đúng là VẠN SỰ KHỞI ĐẦU NAN… balo nặng vãi chày đấy là tối giản nhất có thể rồi, mn đều bảo vác 1kg leo núi bằng 5kg đường bằng, ối mẹ ơi thành ra con vác gần bằng cân nặng của mềnh rồi… tính ra mình cũng khỏe phết chứ bộ… Nói thiệt khi đi chỉ hóng tiếng còi báo nghỉ chân của thầy . Cái khó là leo núi rất nóng nhưng không đc cởi áo khoác vì cởi ra sẽ bị trúng gió như chơi do nhiệt độ ở đây khá lạnh… May mắn là không mưa… Con đường lên trạm 2200m dài tầm 10km không có gì là gian nan lắm, đi từ 9h đến 12h là đến nơi, chủ yếu đường suối, đoạn dốc gồ ghề cũng chả nguy hiểm lém, tự thấy leo fan cũng phình phường thôi theo như một số huynh tỉ chia sẻ còn chả bằng pha luông… Nhưng từ độ cao 2200 trở đi leo fan mới thực sự đáng để leo, nhìn cảnh núi rừng trùng trùng điệp điệp, những rễ cây, cây cối mọc chằng chịt nhìn đầy ma mị và cổ xưa, với những đoạn dốc dựng đứng ~90độ, phải bò trên đường,… Những chỗ càng nguy hiểm càng thích, những lúc đấy đầu chỉ quan tâm làm thế nào để bò lên, làm thế nào đảm bảo tính mạng chỉ cần sẩy chân chút xíu là thành thiếu nữ đầu tiên…^.^ mà quên đi mệt mỏi quên đi cái balo nặng trĩu trên vai.
Trên chặng đường có anh hát dê vê ( HDV) Nguyễn Cường cao to đập choai quá nên bị yêu quái ganh ghét hãm hại làm trật 1 bên chân- tội anh quớ đập chai quớ làm chi, xấu xí như e có phải bềnh an vô sự hem… Với ý chí phi thường anh đã xoải những bước chân dài đầy nghị lực để lên đỉnh trong đầu không ngừng nghĩ “phía trước có 8 nàng tiên! cố lên!!” . Chúng tôi ngủ lại 1 đêm ở trạm 2800m, ăn bữa ăn chưa bao giờ ngon hơn dưới ánh sáng hiu hắt lay lắt của ngọn nến trong đêm nhưng mắt ai cũng sáng như cái đèn pha để gắp thịt không nhầm sang gắp rau, rồi những màn dụ dỗ bằng những lời hứa đầy hấp dẫn 1 miếng thịt hôm nay 1 nồi lẩu ngày mai của thanh niên xin ăn quỷ quyệt…chỉ sau vài nốt nhạc mâm bát bóng loáng và sạch kin kít …
Tiếp đến là màn trò chuyện và ngắm sao zời trong màn đêm lạnh giá núi rừng tây bắc và đêm đó kết thúc bằng những tràng ngáy du dương theo nhịp và không theo nhịp của 1 thanh niên bị bắn mất não Lê Diên Tùng và thanh niên vô danh nào đó không tiện nói tên.
4h sáng mọi người dậy, thèm lắm 1 tô mì nóng hổi mà khổ lắm mì thì có mà hẻm có nước sôi, mọi người đành cặm cụi ai có gì gặm nấy ai có lương khô gặm lương khô ai có socola gặm socola… và sau ngày hôm ấy 2 từ “ lương khô” và “socola” là những từ cấm kị trong đoàn. 5h sáng cả đoàn xuất phát chỉ cần băng qua mấy quả núi nữa là đến đỉnh fan .
Lần đầu tiên được đón bình minh trên núi, thấy nó đẹp đến lạ thường. Thích nhất đoạn đường này vì đây có thể nói là đoạn nhiều thử thách và thú vị nhất được đu dây trên vách núi này, đi qua đoạn nổ mìn này, những đoạn dốc tử thần này, vừa đi lòng vừa háo hức mà chút hụt hẫng vì sắp lên đến đỉnh rồi, cuộc hành trình sắp đến hồi kết rồi sao. T.T… Khi đặt chân lên đến đỉnh mọi mệt mỏi dường như tan biến, cuối cùng đã leo đến đỉnh… điều mà mình cách đây vài tháng chỉ là giấc mơ viển vông… Vâng bạn nhóc đã đạt được đỉnh cao mới… hú hú… đến giờ tác nghiệp thôi.
Hành trình về: 9h sáng – 5h chiều: cả đoàn đi + bò phăng phăng trên đường hẻm có nghỉ ngơi nhiều vì sợ không kịp về, do số nước mang đã hết nên mn đã được uống nước suối tự nhiên 100%. Lúc đi tốn nhiều thời gian và mệt hơn, lúc về đỡ tốn sức hơn nhưng mn phải cẩn thận gấp bội vì rất dễ sẩy chân. Cũng may là đoàn đã bình an vô sự xuống núi.
Đầu tiên em xin trân trọng cảm ơn bố mẹ em đã sinh ra em trên đời, cảm ơn thầy đã tổ chức chuyến đi này, cảm ơn nhà tài trợ kim cương vũ travel, cảm ơn chụy liếng Một Mí đã không ngừng gọi điện tra tấn bất chấp mọi thủ đoạn năn nỉ ỉ ôi để e đi, cảm ơn anh Nguyen Tit đã ở bên em trong lúc e đau đớn nhất giúp em chuyển từ đau bụng sang đau tai và đau chân, và sau này di căn lên đầu, cảm ơn anh Hong Phuc Tong đã “cứu”em , và chẳng may bị bong gân tay mà em không biết, cảm ơn các sư huynh sư tỉ giúp e có động lực đi tiếp và đã cho 1 chuyến đi chắc em sẽ hẻm bao giờ quên…
Xàm chút: Một trong những lí do leo fan lần này là chắc sau mấy ngày hành xác chắc cái mẹt thớt của em nó chuyển thành cái bánh bao thoai hoặc V-line càng tốt… hí hí… mà người gầy gầy tóp teo chút cho giống bị ốm, lúc về dễ bề ăn nói vs sếp… ai dè béo trắng hơn ngày xưa là sao??? cơ bắp cuồn cuộn luôn, chắc e nên đi thi thể hình phát… ẵm giải nhất như chơi chứ đùa đâu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.