Ở clb Thanh Xuân tôi chẳng biết là tôi đã đi bao nhiêu chuyến cùng Thầy cùng anh,em clb nữa. Chuyến nào cũng có rất nhiều cảm xúc, thử thách… Nhưng chuyến đi chinh phục Fansipan này có lẽ tôi thấy mọi thứ đều nhiều nhất. Chuẩn bị cho chuyến đi tôi gạt mọi chuyên sang 1 bên và tất cả đều ổn cả. Lên xe thẳng tiến lên SaPa trước cái sự mát lạnh nơi đây tối hôm đó tôi đã bị sốt ( bị viêm họng nhẹ 2 ngày trước khi đi.). Được sự trợ giúp chăm sóc kịp thời anh Nguyen Tit sau khi đánh gió và uống thuốc của e Ngọc Quỳnh Nguyễn tôi đã ổn hơn nhưng vẫn chưa đủ tự tin để sáng ngày mai leo Fan cùng mọi người.

Khi Thầy và ae ra ngoài ra nghệ về Thầy qua phòng hỏi thăm có nói mai Hưởng ko leo dc thì đi cáo treo nhé. Ôi lúc này ko suy nghĩ gì tôi phải lời Thầy em ko đi cáp đâu. Sáng ngày đôm đó trong người vẫn ngạt mũi hơi khó thở nhưng tôi vẫn quyết tâm đi. Khi leo được 1 đoạn tôi cả thấy khó thở, tim đập rất nhanh hơi chóng mặt nữa muốn bỏ cuộc nhưng có 1 câu nói đằng sau của ae trong đoàn ko rõ ai nữa ( vì lúc này tâm hồn đang bay bay đâu đó) tôi nghĩ phải quyết tâm chứ ko thể bỏ cuộc ngay từ vạch xuất phát dc. Cứ đi vượt qua sự mệt mỏi và trước những cảnh đẹp mê của rừng núi,suối nước tôi đã bắt đầu cảm thấy khoẻ hơn và chạm mốc 2200 mà ko có chuyện gì sảy ra. Nghỉ ở đây mn cùng nhau ăn nghỉ sau lại tiếp tục đi tiếp lên chạm dừng chân 2800 đoạn này mới phê các bạn ạ. Cảnh đẹp, đường khó đi có những chỗ leo dốc gần như dựng đứng ai cũng thấy mệt, phải nói ngài các bạn nữ ra tôi phục nhất là a Cường a đã bị chấn thương ở chân nhưng a vẫn quyết tâm vượt qua mệt mỏi để tiếp tục đi tiếp. Leo lên lại leo xuống trải qua nhiều cung đường khác nhau khó và nguy hiểm đều có cả bằng sự đoàn kết, quyết tâm của mọi trong đoàn cuối cùng cũng cham mốc 2800 bằng sự mệt mỏi nhưng mà vui các bạn ạ. Ăn tối rất đạm bạc mà sao tôi cảm thấy ngon quá trời, ngon ở cái tình mà ae ta ngồi với nhau trong sự mờ ảo của 1 cây nến còn xung quanh tối om hết. Ăn, nghỉ, rồi tâm sự chia sẻ kinh nghiệm cho 1 ngày đi khá là mệt mỏi vì ngày mai là đoạn đường mà nghe người dẫn đường nói là khó khăn nhất.

5h sáng khởi hành đúng là rất khó khăn 2800 xuống 2700 lại leo lên để có thể lên dc đỉnh quả là phê nhất là đoạn đua dậy thừng 1 trong những đoạn khá nguy hiểm vì phía dưới là vực chẳng may làm sao chắc tập xác định. Lo lắng nhất các bạn gái nhưng các bạn đã chứng minh rằng con gái clb Thanh Xuân phải mạnh mẽ
?. Khi gần lên tới đỉnh cảnh tượng đó đập vào mắt tôi thấy cái gì đó hụt hẫng thêm mệt làm tôi chẳng muốn bước tiếp nữa nhưng chỉ trong chóp nhoáng thôi vì trước đó tôi cũng hình dung ra dc rồi. Cuối cùng đoàn Thanh Xuân đã cùng nhau lên đỉnh trong sự vui sướng trứơc cảnh đẹp thật hùng vĩ khi ta đứng lên đây nhìn xuống. Phải cảm ơi ông trời Thanh Xuân đi đến đây thời tiết ủng hộ cả trứoc đó thì sương mù rất nhiều ko thể nhìn được lên đỉnh cái trời nắng hết sương mù luôn. Lên đỉnh vui, sướng nghĩ đến xuống lại ko muốn nữa vì sẽ mệt lắm. Và rồi vẫn phải xuống thôi lên nguy hiêm ra sao xuống chẳng kém phần vì bước hụp chân là có thể chấn thương… ngay. Cuối cùng tôi và mn cũng về đến vạch mà hôm qua chúng tôi xuất phát an toàn ko ai xảy ra chuyện gì cả lúc đó ai cũng vui khó tả lắm.

Cái lúc nhận huy chương và giấy chứng nhận mọi gần như quên hết mệt mỏi vui cuời, học võ mấy năm cuối cùng cũng được cái huy leo núi hí hí. Chúng tôi về ăn mừng chiến thắng bằng nồi lẩu to đùng vui lắm ý. Đêm hôm đó Thầy trò tâm sự chia sẻ tới tận 2h30 mới ngủ những lời Thầy chia sẻ e sẽ tiếp thu và sẽ thực hiện đúng như Thầy nói ko nhiều thì cũng ít sẽ ko bao giờ đi ngược lại lời của Thầy mà mong muốn ở chúng e đâu ạ. Sáng hôm sau tặng quà cho các e ở điểm trường thật sự quãng thời gian đó tôi đã dc quay lại tuổi thơ như Thầy nói trẻ ra cả chục tuổi. Mà Thầy ơi có khi phải lập đội hôm nào chơi cái trò xe điện thông minh giữ cân bằng gì đó đi ạ vui lắm ý.
Chuyến đi này tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc lắm bên Thầy bên ae chẳng phải lo nghĩ nhiều chúng tôi tới với nhau ko vụ lợi. FANSIPAN cái chuyến này 10,20 năm sau chắc sẽ vẫn nhớ như in trong đầu tôi 1 chuyến đi có quá nhiều cảm xúc về người Thầy và những người ae đó tình đoàn kết, tình thương cùng giúp nhau trong lúc khó khăn. Sau chuyến đi này tôi trở lên mạnh mẽ khá nhiều trong cuộc sống sẽ gặp rất nhiều khó khăn cũng giống như những cung đường mà chúng tôi chinh phục Fansipan vậy có thể còn khó hơn rất nhiều nhưng đây sẽ là đòn bẩy để tôi tiếp tục đi tiếp.
Cảm xúc lúc này lẫn lộn quá chẳng biết viết gì nữa vì có nhưng cảm xúc nói ko được viết ko ra đành thôi vậy.
Em cảm ơn Thầy cảm ơn anh, em clb Thanh Xuân cảm ơn vì tất cả, biết Thầy biết ae là cái duyên rất lớn của em ạ.

