Không biết là nên bắt đầu nguồn cảm xúc này như nào nữa . 3,4 tháng chuẩn bị để có được 1 chuyến đi, 1 hành trình đã nằm trong suy nghĩ, trong tiềm thức của mình 5 năm qua mà đúng hơn đó chỉ là niềm ước ao được 1 lần đặt chân đến đó. Niềm mong ước cũng đã được thành sự thực, gần sát chuyến đi, chính mình còn tưởng chừng suýt không đi được, nhưng rồi, như những gì đã suy nghĩ trước đó, Thiên thời, Địa Lợi, Nhân Hòa, cả 3 đều hội tụ lại đúng thời điểm ngày 5-10. Phải chăng đó là chữ “Duyên” mà hầu hết trong số chúng ta đều nhắc đến trong cuộc hành trình này.
Trong tất cả những chuyến đi những trải nghiệm mà cả thầy và trò chúng tôi đã đang và sẽ trải qua thì Fansipan thực sự là điểm đến ý nghĩa nhất. Pha Luông có cái riêng của nó, Tam Đảo cũng là 1 điểm đến kì lạ , và Fansipan là 1 địa danh nổi bật nhất. Không phải vì trên đó giờ đã có Cáp treo chỉ mất 1 khoảng thời gian ngắn là bất kì ai cũng có thể lên và xuống mà làm giảm đi nhuệ khí của chúng tôi. Chúng tôi đến Fansipan bằng ý chí, sự quyết tâm của những người con nhà Võ, đó là động lực giúp toàn bộ 21 con người hoàn thành hành trình 32 tiếng đồng hồ (bao gồm cả ăn, ngủ, nghỉ … ) để leo lên và leo xuống . Đúng 9h sáng ngày 6-10, khi hành trình của chúng tôi bắt đầu để lên đến điểm dừng chân 2200m thì phải thừa nhận ai cũng đều bị hụt hơi, nhưng khoảnh khắc hụt hơi đó không kéo dài lâu. Toàn bộ toàn tham gia chuyến đi luôn đặt an toàn lên hàng đầu, không ai dám lơ là chủ quan như những chuyến đi leo núi khác, ai mệt mỏi hay hụt hơi mọi người đều tương trợ. Anh Hướng dẫn viên của đoàn Nguyễn Cường là người có rất nhiều kinh nghiệm leo Fansipan, anh luôn nhắc nhở chúng tôi trong toàn bộ hành trình này , nhưng chỉ vì 1 chút sơ xuất nhỏ mà anh bị trật cổ chân khi chưa đặt chân đến trạm 2200m. Những với ý chí, sự quyết tâm, cuối cùng anh cũng cùng mọi người đặt chân lên đỉnh Fansipan.

Mọi người cũng như tôi, đều biết , Thầy đã giành mọi tâm huyết vào chuyến đi này để anh em có thể an toàn trong toàn bộ chuyến đi. Cũng chính vì vậy 21 con người ai cũng như ai đều mong muốn mình lên đỉnh và chinh phục nó 1 cách an toàn nhất. Toàn bộ cảnh quan trên hành trình này , một số đoạn có sự can thiệp của con người vào, để giảm bớt sự nguy hiểm, nên theo tôi nó không còn mấy sự thú vị nữa, nhưng không vì vậy mà hơn 20km đường bộ mất đi sự hấp dẫn riêng của nó. Với khoảng 9kg đồ trên vai, mà không biết là có những cái gì mà nó nặng thế, chỉ ngoài áo khoác ,và những trang bị cần thiết thôi mà. Thua mỗi cu Mai Trung Hiếu gần 3kg thôi…. tưởng chừng như muốn vứt bỏ, nhưng nó lại là trải nghiệm thú vị. Anh em chúng tôi kháo nhau : chuyến này về bay lên kẹp cổ thì cẩn thận không bay vọt qua đầu nhau mất…… :))) Với tôi, Fansipan chắc có lẽ là 1 mốc mới trong con người tôi, cũng như trong con đường mà tôi đã chọn để bước tiếp sau sự kiện 10 năm Thanh Xuân. Chinh phục đỉnh Fansipan không hẳn chỉ là leo lên đến nóc nhà của Đông Dương mà nó còn lại chinh phục chính bản thân mình, vươn lên vượt qua giới hạn của địa lý, của sức khỏe để hoàn thành hành trình này. Thành quả mà chúng tôi nhận được chính là tấm huy chương cũng như giấy chứng nhận chinh phục đỉnh Fansipan, nó thực sự rất ý nghĩa.

Bỏ lại toàn bộ những gì đã đi qua để bước đi 1 bước đi không còn níu kéo. Trong hành trình này, cảm xúc của tôi đan xen lẫn lộn, vui có buồn có. Vui vì ở hành trình này có anh em Thanh Xuân bên cạnh mình, buồn vì chuyện cá nhân, nói đi nói lại nhiều rồi nên ai cũng biết, nên tốt nhất là nhắc đến đây thôi.. Đêm tại trạm 2800m Thầy có hỏi tôi 1 câu: Giờ là toàn tâm toàn ý không có vướng bận gì chứ? Lúc đó tôi cũng không hề có suy nghĩ gì để trả lời : Vâng. Nhưng tôi biết, Thầy là người hiểu tôi như nào. Thầy là 1 trong những nguồn động lực lớn lao để tôi, còn ở lại với Hà Nội, ở lại với Thanh Xuân, như trong bài cảm nhận “Nhà” của đợt 10 năm sinh nhật CLB mọi tâm tư của tôi đều đã dãi bày hết ở đó, còn 1 nguồn động lực khác nữa tôi sẽ không nhắc đến ở đây. Tôi bất chấp tất cả mọi lời suy diễn để nói ra điều này, vì tôi có thể tự tin nói rằng, chỉ những ai hiểu con người tôi như nào thì sẽ không phê phán tôi cả.
Ở Thanh Xuân, tôi và Trung tít chắc là những “người già” còn sót lại của thế hệ những người anh em đi trước, những con người làm nên 1 Thanh xuân rất khác và đến chúng tôi, chúng tôi đã cùng Thầy đã và đang làm nên 1 Thanh Xuân rất khác trước, 1 Thanh Xuân mà không ai nghĩ rằng nó chỉ là 1 CLB võ bình thường. Ở Thanh Xuân , không chỉ có màu xanh của bộ võ phục Vovinam , mà nó còn là màu xanh của những hy vọng, những niềm tin vào 1 nơi mà ai đến đây rồi, đều cảm thấy lưu luyến không muốn rời xa nó. Đó là suy nghĩ riêng của tôi, không hề áp đặt cho bất kì 1 cá nhân nào cả.

Tam Phong Thanh Xuân :)))
Có thể tôi đã phụ lòng rất nhiều người, nhưng với Thanh Xuân chắc là nơi mà tôi chưa bao giờ phụ nó, Toàn tâm toàn ý đều muốn nó phát triển theo hướng mà anh em chúng tôi đang chọn để hướng đến. Ai rồi cũng khác, nhưng ý chí , tinh thần của những người Anh em Thanh Xuân chắc sẽ chả bao giờ thay đổi. Và chinh phục Fansipan chính là điểm mốc sáng nhất mà anh em chúng tôi đã khắc ghi lên.

Như : “Đường đến ngày vinh quang” của cố nhạc sĩ Trần Lập đã nói : “ Cùng chèo lên đỉnh núi cao vời vợi. Để ta khắc tên mình trên đời. Dù ta biết gian nan đang chờ đón. Và trái tim vẫn âm thầm. Ta bước đi hướng tới muôn vì sao. Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng. Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai. Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió. Lời hứa ghi trong tim mình, vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao. Và con tim ta đã ước nguyện cùng nhau vai kề vai Đường vinh quang ta chia sẻ cùng nhau. “
Và chúng tôi đã làm được điều đó. “Hội ngộ Đất-Trời” giao thoa của mọi cảm xúc, mọi cung bậc tình cảm cũng như lý trí, ý chí, tinh thần. Cảm xúc về hành trình chinh phục Fansipan là 1 cảm xúc rất khó diễn tả được thành lời. Tôi muốn viết nữa, nhưng không còn những từ ngữ nào còn có thể diễn tả hết được. Nên chắc sẽ dừng lại ở đây. Tuy lan man , cảm xúc lẫn lộn , nhưng tâm tư tình cảm của tôi trong suốt 4 tháng qua đều ở đây.
Thanh Xuân mãi mãi là “Nhà” !!!!

