Hành trình lên đèo và đổ đèo ngột thở.
Lần đầu đi lên dốc và xuống dốc bằng xe ga tôi chưa có một chút trải nghiệm và kinh nghiệm gì cả, chỉ biết khi leo lên đến nửa quãng đường xe nóng rẫy đứng gần mà cảm giác rõ ràng hơi nóng táp vào người, tìm thấy chỗ nghỉ bằng phẳng là phải táp vào ngay sợ tụt xe xuống dốc. Lên đến đỉnh Tam Đảo, mây mù bớt dần, trời quanh và hơi oi ả trái ngược với cung đường phía dưới mây mù bịt kín tầm mắt và trời mát mẻ hơn. Kiểm tra lại xe vẫn ngon vẫn gầm lên đầy nội lực.
Đến chùa Địa Ngục để gột rửa tội lỗi.
Sau một đêm liên hoan văn nghệ ở nhà nghỉ, được lệnh khẩn của cấp trên chúng tôi thực hiện cuộc hành quân cấp tốc trong ngày. Đích tới là chùa Địa Ngục, nơi giam giữ những linh hồn xa xưa ẩn núp giữa chốn rừng thiêng. Bùa ngải được gắn khắp nơi. Mỗi bước chân đi gấp gáp, tôi như đang cố vùng vẫy thoát phần hồn khỏi phần xác, càng tiến vào trong đường đi càng dài thêm gập ghềnh khúc khủy. Bàn chân tôi chợt đá vào mỏm đất nhô lên đau điếng, tiếng chim hót tiếng vượn hú từ xa vọng lại, giây phút yên lặng dõi tầm mắt vào rặng cây tre lứa xa xa, người và cảnh vật như hòa vào làm một, lặng yên nghe tiếng vọng từ thiên nhiên, lặng yên hòa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian và không gian, một lần được chiêm nghiệm và đối mặt với những khó khăn thử thách, đó là lúc ta học cách lặng lẽ vượt qua, bước đi không quay đầu lại.
Đến chùa Địa Ngục bàn chân tôi như rơi ra khỏi chân mình, cần tìm ngay một gốc cây tấp vào nghỉ ngay lập tức, gót chân bắt đầu đau trở lại vết đau dai dẳng từ một tháng trước do vận động nhiều nay trở lại, tôi cần nghỉ lại một lúc để dịu lại cơn đau, táp vội cái bánh mì tìm một chỗ trên đất ngủ cái đã. Ôi chao đất nhiều lá cây nhưng đất có vẻ ẩm ướt, trải chiếc áo khoác ra thôi nằm tạm vậy. Tỉnh dậy bắp chân ngứa ngứa tự dưng ngứa dữ thì ra xung quanh sâu dóm bò lổm ngổm khắp nơi lúc nãy mệt không để ý thấy.
Tiếp tục cuộc hành trình quay trở về, thu dọn rác, tôi nhặt được một hộp sữa ai để lại nơi gốc cây, một cái túi lớn của một bạn khác cũng đã được gom lại,nó quá đầy để tôi đặt cái hộp đó vào, thôi ta tự cầm vậy. Quãng đường về hay đi, để giảm thiểu vướng víu, tôi nghĩ chỉ cần mang theo mình những thứ thật sự cần thiết nhất chứ ai lại mang theo rác bên mình bao giờ, nếu ở một nơi khác tôi đã có thể bỏ lại ở ven đường rồi nhưng đây là khu sinh thái, tôi đấu tranh suy nghĩ rất nhiều, mình nói rất nhiều những cái điều gì tốt đẹp trách người này người kia cái gì gì đó, tự hỏi mình đã bao giờ hành động gì đúng chưa, thôi nghĩ nhiều hỏi nhiều trách nhiều, bản thân mình hành động đi thôi, thế là tôi buộc cái túi hộp quanh thắt lưng, nó theo tôi cho đến khi về tận đến nhà, đường về đi không ngừng nghỉ nhưng rõ ràng là lúc đi không biết đích lúc về biết đích rồi thì lại cảm thấy nhanh hơn, đúng là cảm giác của mình đánh lừa mình rồi, mình có thể làm hơn những điều mà mình cảm thấy, những điều mà mình nghĩ rằng mình không thể làm được.
Sau cuộc hành trình đi bộ, đêm thứ hai ở lại Tam Đảo. Sương mù , mây mù dày đặc, ngọn lửa trại thắp lên, mọi người hò reo nhảy múa, mặc dù lúc chiều về chân muốn rời ra tưởng chừng lết chứ không phải đi thế mà tôi vẫn có thể chạy nhảy quanh đống lửa như điên suốt cả buổi, tôi uống rượu tôi gào thét theo tiếng nhạc, tôi nhảy nhót tôi muốn hòa mình, tôi muốn tan chảy vào tất cả cảnh vật xung quanh, một lần sống hết mình một lần tôi không cần biết mình đang làm gì không cần để ý đến người xung quanh nghĩ gì về mình, tôi chỉ biết đó là tôi và những người bạn xung quanh. Ở đây tôi an toàn ở đây tôi tự do yêu và ghét, thích thú và nhảy nhót, ở đây không ai cấm tôi làm điều đó ở đây giây phút này tôi là chính mình, chỉ cần một giây phút thôi rồi mai trở về đối mặt với bộn bề cuộc sống đối mặt với trách nhiệm và hiện thực tôi sẽ không thể một lần nói thật lòng mình… tôi yêu bạn, ở đây có những người mà tôi đã từng yêu như thế, ở đây có những giây phút tôi buông bỏ tất cả để trở lại hình hài chính mình, một con người đơn giản biết yêu và biết ghét, biết khát vọng và biết đam mê cháy bỏng, ở đây tôi không phải trăn trở là con người tội lỗi của ngày hôm qua hay một con người lý tưởng của ngày hôm sau, tôi làm một con người – một con người đơn giản vậy thôi.
Chiếc nhà sàn ấm áp.
Cuối buổi văn nghệ cơn mưa từ đâu bất chợt ùa về, gió táp rát rạt, mọi người đã chuẩn bị đi ngủ, lúc này là lúc cái nhà tắm rảnh rang nhất, tìm quần áo xuống nhà tắm tôi xả nước tắm rửa giữa đêm lạnh, nước mát không cảm thấy lạnh một chút nào hết. Thơm tho sạch sẽ trong chiếc chăn ấm áp, mọi người nằm quây quần trong căn nhà sàn ấm cúng thật dễ chịu, giữa nhà một tốp bạn vẫn còn thức đang gục vào nhau chơi trò gì đó rất thú vị, tôi chưa muốn ngủ, có giây phút tôi ước mình ở mãi nơi đây, khung cảnh này con người này khoảng khắc đó yên bình quá đi. Về khuya mọi người tỉnh dậy quây quần chuyện trò tổng kết, từng người chia sẻ về bản thân, về câu lạc bộ, về cuộc sống, về những chuyến đi. Tôi ngồi đó dựa lưng vào tấm vách kiên trì lắng nghe hết, vài giọt mưa ẩm dột thỉnh thoảng rơi xuống từ đâu đó, giọng thầy trầm trầm , tiếng loa vọng lại, bàn tay giơ lên hua hua cổ vũ theo kiểu vũ điệu cồng chiêng, khung cảnh liêu trai với những câu truyện cổ từ đâu vọng về, nơi ấy bên trong những mái nhà sàn đơn sơ già làng đang kể chuyện cho con cháu nghe, kể chuyện về ngày xưa, về đời sau, về cách làm thế nào để gài chông đánh giặc gìn giữ bản làng, làm cách nào để làm rẫy, vật lộn với cuộc sống khó khăn gian khổ mà vẫn luôn biết đùm bọc và biết yêu thương nhau.
Thôi mệt rồi ngủ thôi…
Gần sáng mở cửa phòng mở tung cơn gió lạnh ùa vào phòng chết điếng, mọi người run rẩy suýt xoa, thôi đúng rồi, đợt lạnh cuối cùng ùa về đây mà, rét làng Bân, tôi biết có đợt rét này từ trước chuyến đi nhưng cũng chẳng để ý gì, mọi người táp đủ mọi thứ quần áo mang theo mình lên người để tạm thời chống lại những cơn lạnh rùng mình.
Xe khởi bánh, lúc xuống dốc người ta bảo phải kích ga để côn bám xe chứ không để thả dốc tự do bóp phanh nhiều phanh nóng lên cũng không ăn nữa, nhưng tôi càng thúc xe thì xe chỉ càng lao nhanh mà côn thì chả thấy bám gì cả, 40km/h là vận tốc trung bình tôi xuống dốc ở những góc cua tay áo như thế này, thú vị và cũng không kém phần hồi hộp.
Tạm biệt Tam Đảo, tạm biệt hẹn gặp lại.!
17.4.2016. Tam Đảo. Vovinam Thanh Xuân. Kỉ niệm 10 năm một chặng đường.


