Cảm nhận sau chuyến chinh phục Fansipan – Nguyễn Đức Anh

Chào tất cả anh em trong clb Vovinam Thanh Xuân đặc biệt là lớp 1A yêu quý đã sát cánh cùng mình trong suốt chặng đường lên Sapa.
Chuyến đi lần này mang lại cho mình rất nhiều kỷ niệm, đặc biệt thứ mình nhận được là sự đoàn kết, gắn bó, yêu thương giữa anh em trong clb.

Trước tiên em xin viết đôi lời cảm nhận về Thầy:

Người đã tạo điều kiện cho chúng em được tham gia vào cuộc hành trình này, người luôn chia sẻ, chỉ bảo và là người luôn tỉnh táo nhất khi tất cả clb chìm sâu vào giấc ngủ.
14650502_1008519069259149_8673713448347249391_n
Em là người ít nói chuyện với thầy, chắc vì chủ yếu thời gian em gặp thầy là trên lớp. Nhưng em thấy được sau một con người nghiêm nghị như vậy là một người vui vẻ, nhiều kiến thức và trải nghiệm, đặc biệt là người luôn lo lắng cho người khác.
Trong chuyến đi này em đã gần gũi với thầy hơn, đã hiểu thầy nhiều hơn, đã nghe rất nhiều những chia sẻ của thầy và càng vững tin thầy là người em sẽ luôn dõi theo và học hỏi.
Nghe chuyện tầm sư học đạo của thầy, chuyện thầy đã không ngừng cố gắng để tìm được người thầy tốt để thay đổi được bản thân thầy em lại cảm thấy em và toàn bộ anh em trong clb thật may mắn vì bọn em đã gặp được thầy thật sớm. Rất nhiều anh em đã thay đổi khi gặp thầy. Em xin thay mặt toàn bộ anh em trong clb cảm ơn thầy.

Thứ hai là cảm nhận của mình về anh em đã sát cánh bên mình trong chuyến đi:

Chuyến đi cũng là cơ hội để mình với anh em được gần gũi nhau hơn, mọi người cùng ăn, cùng ngủ, cùng trò chuyện, cùng vui đùa (Nhưng tắm thì từng thằng vào một nhé). Mình cũng hiểu anh em hơn, lắng nghe anh em chia sẻ nhiều hơn.
clb-vvn
Anh Tuấn Trần, người luôn vui vẻ quan tâm anh em và luôn đi sau đoàn để có thể bao quát được cả đội. Nhưng hơi khổ thân anh vì lúc đi từ trên nùi xuống phải quản em với 2 cái Quỳnh :)). Chị Kate, chị Thiểm lo cho ae từng bữa cơm. Anh Trung (lớp trưởng) cũng luôn chú ý quan sát anh em và phân bổ đoàn leo núi sao cho an toàn nhất, đặc biệt em khâm phục tính kỷ luật của anh 😀 . Tùng, anh Nguyên em đã nghe quen tiếng ngáy của hai người và vẫn ngủ tốt không còn cảm thấy khó chịu nữa 🙂 .
Đặc biệt em Quỳnh và em Quỳnh, hai em rất khỏe làm anh đi theo cũng gần kiệt sức :D.
Quỳnh T thì không kém gì A Chay, mọi người thấy em là người luôn tách đoàn và đi trước nhưng anh thấy khác, em đi với người giỏi nhất, học được những thứ tốt nhất và lượng kiến thức về tất cả mọi thứ của em cũng rất đáng nể. Em vừa là bác sĩ (bắt anh Hưởng uống thuốc, bóp chân cho anh Cường, chăm anh Tuấn khi say và mang rất nhiều thuốc cho mọi người),vừa là nhà tâm lý (cái này a không kể). Anh đi leo Fan lần này cũng cảm ơn em rất nhiều. 🙂
trau
Quỳnh V, cô em gái ruột thừa của anh. Anh thấy khâm phục tinh thần của em. Anh có sức khỏe để đi leo Fan lần này cũng phải nhờ vào em rất nhiều. Em là người nhí nhảnh, thường mang đến niềm vui cho mọi người. Quỳnh T chắc không biết lúc em đi lên trước xa như vậy mà anh với Voi không gọi được, Voi đã lo lắng cho em thế nào. Anh rất cảm ơn Voi vì cả chuyến đi em cũng thường để ý và nhắc anh cẩn thận đau tay, em đi cùng a đi mua đồ nên anh không bị người ta “Chém” như anh Nguyên Tít 😀 và còn rất nhiều thứ a chưa kể ở đây nữa.
voi
Anh Nguyên Títem Hiếu, hai anh em đến gần đỉnh Fan tuy rất mệt nhưng không ngần ngại xách balo cho chị em vì đoạn đường cuối khá vất vả.
Dương Dương, Nhóc Nhùn, Liếng, Hòa, thực sự ý chí và sức khỏe của bọn em thật đáng ngưỡng mộ. Chuyến đi lần này có thể vui vẻ như vậy không thể thiếu cô giáo Lợi, và ba cô học trò nhí nhảnh này được. 🙂
Và toàn bộ anh em khác nữa, tất cả mọi người đều rất tuyệt vơi. 🙂

Cuối cùng là cảm nhận về chuyến đi:

Fansipan, nóc nhà Đông Dương… “Tôi đã làm được” :)) . Thực sự trước khi đi mình đã rất lo lắng vì cánh tay phải của mình không khỏe, mình rất sợ phải làm gánh nặng cho anh em. Nhưng sự khát khao chinh phục đã khiến mình vượt qua tất cả. Mình rất vui sướng khi lên tới đỉnh núi cùng tất cả anh em của mình, rất vui sướng khi cùng trải qua những giây phút vất vả cùng tất cả mọi người. “Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi, để ta khắc tên mình trên đời…” (Mình không khắc tên lên đỉnh núi nhé 😀 ) Lên đến đỉnh núi trong lòng mình vẫn cứ vang lên câu hát này.
14524424_1506227799394806_8382659208795416616_o

Một số chuyện vui trên đường:

– A Chay mà về Hà Nội chắc đường thẳng không đi cứ leo tường ý nhỉ
– Đến IE còn hỏi người dùng có muốn đặt nó làm trình duyệt mặc định không thì anh Tuấn Trần còn ngại gì mà không đi xin mấy cái lót giầy
– Tý xuống khỏi xe về Hà Nội chắc mọi người nhìn mình như sinh vật lạ vì mặc áo khoác ấy nhỉ
– Cái túi xách anh Nguyên mua mặc cả được hẳn từ 120k xuống 100, gia giá 100 bà bán hàng bán luôn :))
– Anh Tuấn Trần đã say nhưng được cái đen, bước xuống bậc trẹo cả chân
– Một vài anh em thì đi núi không sao mà xuống núi mới bị thương
– Ở nơi hoang vu hẻo lánh tự dưng có thôn nữ… Chắc chắn là yêu quái 😀
– Cô giáo Lợi đánh học sinh – (Thầy Xuân) Chụp ảnh post facebook 😀 (Thầy trẻ ra 20 tuổi luôn)
– Giờ đi học về lớp trưởng Trung – Nghiêm, chào cờ chào … :))
Và một số chuyện khác sẽ được update sau. 😉
Các bạn ạ, những người chưa từng thử leo lên đỉnh núi này, chưa thử một lần chinh phục nó, hãy làm ngay nếu bạn có thể. Có thể bạn sẽ mất mát về tiền bạc, về thời gian, bị xếp mắng, bị lỡ mất bài kiểm tra trên lớp hay … Nhưng thứ bạn nhận được sẽ hơn thế rất rất nhiều.
–Nguyễn Đức Anh–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.