Chuyến đi đâu năm- Pha luông 2017- Lý nhí thương

Em chào thầy và tất cả mn trong clb mình!
em rất ít khi viết cảm nhận về mỗi chuyến đi với clb vì khả năng viết lách hay văn chương vốn từ của em khá kém, nên em rất ngại viết nhưng sau chuyến chinh phục Pha Luông này và đọc được rất nhiều bài viết mà mn chia sẻ thì bản thân e cũng muốn nói lên đôi lời với thầy và mn.
Từ khi đến với clb được rèn luyện và làm quen với thầy và các anh chị em trong clb em được học thêm rất nhiều điều về cách sống, về cách rèn luyện tính cách của mình, nhưng vẫn chưa thể nào hoàn thiện được hết. Đến clb mình điều khá đặc biệt đó là mn còn được trải qua những hành trình rèn luyện tới những nơi xa có gần có ngoài khu vực nhà văn hóa Thanh Xuân. Mỗi lần tham gia mõi chuyến đi em thấy mn gắn kết với nhau hơn, hiểu nhau hơn khi mà mỗi tối t2 t6 đi tập mn chưa thể nào tiếp xúc với nhau được nhiều.
Chuyến đi Pha Luông này em cũng chuẩn bị khá nhiều khi mà mới nghe thầy nhắc tới Tết Dương này clb ta lại tiếp tục chinh phục Pha Luông. không chỉ cbi tìm xế mà còn cbi đồ đặc mang đi. Cuối cùng xế không phải ai xa lạ mà lại chính là bạn của mình lại cbi đồ mang đi nhiều hơn 1 chút nữa thành ra balo của 2 đứa khá nặng và nhiều đồ. Buổi sáng hôm đi em dậy từ 4h sáng để cbi đồ đạc 1 lần nữa r đến clb. đến khá sớm nên mới chỉ có c Bảo Bình ở đó đợi thêm 1 chút thì thầy tới và mn tiếp đến. 6 rưỡi mn bắt đầu lên đường, chặng đầu cho tới điểm trường không có j phải nói nhiều vì nó chỉ đi trên đường bằng phẳng có chút đường uốn lượn. chưa thể nào so với đường lên đồn biên phòng. em khá mong đợi đoạn đường này vì trước đó clb mình cũng đã đi 1 lần rồi. lần đó em k tham gia được nhưng cũng được xem 1 vài video a/c quay lại thấy chặng đường khá khó khăn vất vả vì đường đi là đường đất. thấy mn đi đầu nói đường đi khó ôm chịu khó đi bộ nên em cũng xách balo lên và đi. balo khá nặng nên mới đầu đi đã khá mệt, nhưng thấy các xế đi xe còn vất vả hơn với những đoạn lên dốc và xuống dốc dưới đất thì các rãnh các khe vết xe cũ khá sâu và chằng chịt lên nhau vài xe trượt bánh sau, vái xế chưa đi đường như vậy bao giờ nên k vững được tay lái nên đi khá rụt rè khó khăn và cũng đã bị trượt ngã nên là em cũng cố gắng vượt qua cái mệt mỏi để tiếp tục. em và mấy ôm khác cũng vừa đi vừa chú ý các xe đi trước sau hay bên cạnh, ai có trở ngại gì thì lại chạy qua giúp nhau cùng vượt qua. tinh thần giúp đỡ nhau tình đoàn kết bắt đầu được thể hiện trên chặng đường này. nhưng khi đi được hơn nửa thì e lại thấy đoàn ta cách rời nhau khá nhiều, em có nghĩ rằng thế này lúc đi xuống mn phải cùng nhau mà đi xuống để giúp sức nhau cùng xuống mới đi được chứ đi như bây giờ thì khó xuống lắm. lúc gần tới đồn biên phòng thì trời đã nhá nhem tối mn đã bật đèn xe và những ai có đèn bin cũng bật cả lên rồi, nhìn phá trước le lói ánh đèn thì như tiếp thêm được súc mạnh cho mình tiếp bước về phía trước.

em đeo balo nặng trên lưng đi quá mệt phải cần đến sưc giúp đỡ của Công Chúa khá nhiều suốt dọc đường trong khi mà a ấy vẫn thường xuyên phụ giúp đẩy giữ xe cho mn. cố gắng đi cũng đến được tới đồn biên phòng, lúc đấy cả thấy vui vì mình đã bước đầu chinh phục được 1 chặng đường gian nan. mn đi thay quần áo trong khi 1 vài ce cùng nhau nấu đồ ăn tối, tiếp đó là tiệc ăn đứng mn mỗi ng 1 hộp cơm mỗi ng 1 cái bát ăn rất ngon lành mặc dù đồ ăn không thể nào đủ nhiều như khi mình ở thành phố được. một số ace khác thay quần áo vè muộn lại chỉ còn cơm trắng nước mắm và ít rau. tối đến mn tụ tập nhau dưới sân đồn bien phòng để cùng nhau hát hò nói chuyện như bao chuyến đi khác. do ngồi khá lạnh nên em có quay về nhà sàn mặc thêm áo, lên đến nhà sàn đã có khá nhiều ng nằm ngủ cả rồi. mỗi người 1 chỗ k lần lượt j cả cứ nằm khắp phòng, ngay cả các anh cũng vậy em có hắc nhở rằng mn nằm gần lại nhau và còn 1 số ce nữa sợ họ k có chăn và chỗ nằm. nói vậy thôi rồi định quay lại dưới sân mà thấy mn lên hết rồi, em nghĩ chắc mn lên ngủ để tiếp sức cho hành trình ngày mai. mỗi ng tìm chỗ ngủ cho mình nhưng chuyến đi này cũng nhiều ng nên vẫn không đủ chỗ. khoảng hơn chục a phải dựng lều lên để ngủ ở phía dưới. nằm trên chưa ngủ ngay được mà nghe họ ở dưới nói chuyện rồi cũng háo hức chờ đón năm mới như họ. nghe họ nói điều ước đơn giản và rất trẻ con vừa nghe vừa tủm tỉm cười.

sáng mn gọi nhau dậy chuẩn bị hành trang chinh phục đỉnh Pha Luông, thời tiết hnay có mưa phùn suốt cả dọc chặng hành trình đoàn chúng ta đi. bắt đầu đi bụng em có chút khó chịu cộng với đau đầu từ tối qua nên lúc đầu đi rất là mệt. nhưng cũng chả hiểu sao bắt đầu từ chỗ lán nghỉ chân trở đi em cũng không hiểu nổi cái cảm giác khó chịu trong người nó mất đi từ lúc nào. kể từ đó trở đi đi đường không cảm thấy mệt mỏi hay khó chịu ở đâu. em đi top 2 nên khi nghe thầy thỉnh thoảng lại nói lên có ng bị chuột rút đoàn dừng 1 chút. em cũng thấy mình giỏi thật đi nhiều như thế mà chưa bh bị chuột rút. đến khi xế của mình cũng bị chuột rút luôn, lúc đấy em rất cảm ơn thầy, chị Trần Anh, anh Hậu và cả bạn Nguyên nữa đã giúp bạn Hồng kịp thời và giúp em cầm bớt đồ để e có thể đeo được balo đi tiếp. trước đó lúc em mệt thì Hồng cổ vũ cố gắng lên để đi tiếp. đến khi Hồng bị chấn thương thì cả 2 cùng cỏ vũ nhau giúp nhau cùng lên đến đỉnh pha luông cảm nhận cái không khí những cơn gió kèm mưa thổi tới từ chân lên đến đầu .mn nghỉ 1 chút rồi lại bắt đầu hành trình đi xuống. nghĩ đến lúc đi lên đường mưa ướt đã lầy lội trơn trượt nvay rồi k biết lúc xuống còn khó ntn nữa. chỉ sợ những ng bị chuột rút lúc lên thì lúc xg có khó khăn hay bị lại nữa hay không, ấy vậy mà lại may mà không có ai còn bị chuột rút nũa mà thay vào đó là những tư tế té ngã kinh điển mà chắc chỉ có clb ta mới có. em đi top cuối gặp những chỗ bậc khá cao hay dốc trơn thì lại nhờ Hồng với a Hoạt giúp xuống, phải nói là Nguyên khá tốt và nhiệt tình giúp đỡ, bạn ý cao nhưng lại đổi cho em cái gậy chống dài hơn trong khi e thì khá thấp nhưng vẫn cảm ơn bạn rất nhiều. đến lúc thầy bảo mấy ae đi lên top đầu đi khi đó mấy thấy được hết sự giúp sức của các anh em với các chị em gái. anh Tùng thì giúp Hằng đi xuống vì giày em ấy không có độ ma sát tốt nên hay bị trơn trượt, a Nam volume thì giúp Hà, a Hậu thì giúp khá nhiều ng đi xung quanh và còn nhiều ng khác giúp đỡ nhau xg nữa. đến khi thấy mn té ngã trượt dốc trơn nhiều mới thầm nghĩ may quá giày mình ma sát tốt độ bám tốt nên không bị trượt ngã lần nào cả. cả đoàn xuống đc dưới đồn biên phòng thì lại tiếp tục thu dọn đồ đặc để xuống điểm trường cho kịp không sợ đường tối khó xuống.đường đi xuống do gặp mưa cả buổi sáng nên bắt đầu lầy và trơn khó đi hơn lúc đi lên. vì vấn đề ăn toàn nên thầy lự chọn phương pháp an toàn là để cho mn sử dụng dịch vụ nhờ mấy anh ng ở trên này họ thạo và quen cách đi để đi xuống. còn Thầy, a Trung trân nhân, a Hậu và 1 số ng có khả nặng đi xuống thị vẫn tự chính bản thân mình chinh phục chặng đường đi xuống. có 1 số ce do quá mệt nên chọn cách ngồi sau xe các a trai bản để đi xuống. bản thân em thì thấy sợ nên tự đi là tốt nhất. cả đoàn đi bộ cùng nhau đi xuống, chưa xuống tới nơi trời đã lại tối rồi. em cùng 1 số ng cố gắng đi nhanh để xuống điểm tập trung với những ng khác. suốt cả lúc đi lên và đi xuống đoàn xe mình cũng gặp chút trục trặc đó là tình trạng thủng xăm xe. xuống rồi em mới nghe trường hợp hi hữu của xe a Hưởng đó là thủng xem 5 lần. chắc đây là lần đầu tiên e thấy tình huống này nên thấy khá buồn cười. khi mn đã đầy đủ thì tiếp tục đi về nhà nghỉ ở trong thành phố. về đó mn có đồ ăn ngon và chăn ấm đệm êm. ăn xong tập trung lại trò chuyện, buổi tối đó mới đúng là buổi trò chuyện, em thấy tiếc thay cho những ai không ở lại được để nghe tâm sự chia sẻ của c Quỳnh Voi, a Tuấn, a Trung trân nhân và thầy. mặc dù lần này thầy k nói nhiều vì chắc có thể là a tuấn hay a Trung đã nói luôn được những suy nghĩ của thầy rồi. nhưng em cảm thấy những chia sẻ của anh Trung rất bổ ích. mặc dù trước đó cũng thấy mệt và buồn ngủ nhưng khi nghe đến những lời chia sẻ đó thì e lại chú ý lắng nghe quên cả buồn ngủ. mãi cho đến khi kết thúc buổi nói chuyện đã là hơn 3 rưỡi rồi mn về nghỉ ngơi để mai về tp, về với những tấp nập của cuốc sống và công việc. buổi sáng thức dậy bước ra sân hít thở không khí trong lành của núi rừng và ngắm nhìn khung cảnh xung quanh nhà nghỉ thấy sao mà thanh thản thế. mn thức dậy và ăn bữa sáng cùng nhau, sau đó thì chụp chung vài tấm ảnh trước khi đi về. nhận được lời mời của a Trung trân nhân là ghé qua nhà a ấy ăn trưa. mn lên đường về nhà a ấy. trên đường về thầy để mn nghỉ chân 1 chút ở vườn hoa cải và cột cờ mai châu để chụp ảnh chung về làm kỷ niệm. tại nhà a Trung mn cùng nhau ca hát trước giờ cơm. lúc đó mới thấy được những nhân tài âm nhạc ca hát mới của clb. bữa cơm, cũng chính là bữa cơm cuối cùng kết thúc hành trình chinh phục Pha Luông của clb ta. trước khi ra về mn còn cùng nhau hát chúc mừng sinh nhật bà, chúc bà luôn mạnh khỏe và vui vẻ ạ.


Kết thúc 1 chuyến đi 1 hành trình không chỉ chinh phục đoạn đường khó khăn hay đỉnh núi cao mà còn là chặng đường chinh phục chính bản thân mình, rèn luyện tinh thần và ý chí quyết tâm làm được đến cùng và vượt thử thách và khó khăn trên mỗi chặng đường chúng ta gặp phải trong cuộc sống.
Em cảm ơn thầy An Xuân Phong người đã gắn kết mn ở mỗi nơi xa lạ khác nhau về cùng 1 ngôi nhà chung- ngôi nhà Vovinam Thanh Xuân, cảm ơn thầy đã luôn dìu dắt cổ vũ tiếp sức cho bản thân em và tất cả mn trong tập luyện và cả những chuyến đi. cảm ơn thầy và các ac cán bộ đã tạo nên những chuyến đi luôn an toàn và ý nghĩa, cảm ơn a Trung trân nhân đã tiếp đón mn nồng nhiệt cảm ơn a Hậu chị Trần Anh và các ace đã giúp đỡ em trên hành trình này.
em mong sao mọi người luôn gắn kết đoàn kết tương thân tương ái giúp đỡ dìu dắt nhau trong tập luyện, trong các chuyến đi sắp tới của clb và có thể là cả ngoài cuộc sống thường ngày vì CHÚNG TA LÀ MỘT GIA ĐÌNH THƯƠNG YÊU ĐÙM BỌC NHAU!
Em chúc Thầy và các ace 1 năm mới vui vẻ sung túc ăn khang thịnh vượng công việc và học tập thật tốt!!!!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.