Dành tặng cho Vovinam của tôi – Xấu Linh

“đi với những người khác nhau sẽ mang lại cho ta những trải nghiệm và cảm xúc khác nhau”
Đây là câu mà tôi đã nói với Thầy, với những người anh em của tôi. Chuyến đi đúng là tôi sẽ nhớ cả cuộc đời. Bởi đúng như mục đích của mọi chuyến đi với clb là trải nghiệm, là rèn luyện, còn hưởng thụ thì tuôi chỉ cần đi với Má là đủ 🙂 Chắc chắn rằng tôi sẽ không quên 10’ lạc đoàn giữa đường đèo tối đen 6h tối tự ngã tự đứng dậy đi không dám ngoảnh mặt lại đằng sau mà trong đầu không ngừng tự nhủ “không được khóc, không được lạc”, sẽ không quên đã một mình leo Pha Luông vất vả, khó khăn như nào.
Là cảnh mấy thầy trò vừa đói vừa khát, do không lường trước được đoạn đường dài mấp mô thế, là khi hiểu được “1 miếng khi đói bằng một gói khi no”, là biết rằng tình người tình đồng đội đáng quý biết bao, biết được rằng sức mạnh tinh thần kì diệu nhường nào “còn chịu đựng được nghĩa là chưa đến cực hạn”… để rồi đứng khóc một mình giữa đỉnh Pha Luông vì thấy khâm phục chính bản thân mình. Trên quãng đường đi xuống có lúc không kiềm được mà chảy trộm vài giọt nước mắt do chân đau quá, lết không nổi, ảnh hưởng đến tốc độ của những người cùng đoàn nên cảm ơn Giàng A Phó lắm đã nhường dép cho, còn không ngừng giục “ê ku đi nhanh lên tao đợi, về nhanh không tối… xuống đây ngồi đợi bọn kia… đằng sau còn mấy thằng…” Cảm giác chân đau đến từng tế bào, từng dây thần kinh giật giật vẫn nhắm mắt nhắm mũi chân đi tất vượt đèo vượt dốc không để xế đợi lâu.

đoàn quân đang mở đường, đắp đá tạo lối đi
Nói về xế, thật sự trước chuyến đi tôi đã lo lắng rất nhiều bởi em ý chưa từng đi đường trường xa như thế bao giờ, cũng chưa từng đặt chân đến cung đường này nói gì cầm lái, cuối cùng tôi quyết định là “lần đầu tiên” của nó ( họa chăng là cuối cùng :3 ). Khi lên xe, nó nói với tôi một câu: “em có một lời hứa tuyệt đối không để chị sứt sát ở đâu”. Lời hứa đó được thực hiện một cách xuất sắc suốt 3 ngày qua, không tin nổi đó là lần đầu tiên nó đi đường xa và khó thế, ngay cả khi ôm phải xuống để xế lên nó cũng nhất quyết k để chị phải đẩy đít xe, đi rất cẩn thận, từ từ và chắc chắn.
Trước khi đi, chỉ sợ nó ngủ gật mà đi rồi người ngủ lại là mình ! Bất cứ khi nào phải xuống xe đi bộ qua đoạn đèo nguy hiểm, trong đầu mình chỉ có 1 suy nghĩ “đi nhanh Hiếu đợi”. Nó thì cứ vừa lo lên dốc xuống đèo, vừa gọi ôm khác “đi cùng Xấu Linh đang đau chân”. Lúc lên được xe nó sau khi lạc tìm về lại với đoàn, cảm giác như ôm nó mà khóc được, về sau mới biết nó là người duy nhất khăng khăng đòi đợi tôi trong khi cả đoàn chắc chắn tôi đã đi lên trước rồi. Nó bảo “chị cứ ngồi sau xe em thì không sao, nhưng cứ đoạn nào phải để chị xuống là em lo cắn chặt môi”. Mỗi khi chuẩn bị vượt một đoàn đường khóc, tôi chỉ ôm nó mà thì thầm “cố lên em”, “làm tốt lắm”, cũng có khi là ôm chặt nó mà nín thở rồi sau đó cười thở phào nhẹ nhõm. Nó kém tôi có một tuổi thôi, nhưng tôi tin chắc sau chuyến đi này nó sẽ lớn hơn cái tuổi 21 rất nhiều. Và tôi cảm thấy quyết định làm “lần đầu tiên” này đúng đắn vô cùng.

cái ảnh duy nhất của xế trẻ vs ôm già
Hơn bao giờ hết, tôi muốn nói muốn viết thật nhiều cho người đã tạo nên chuyến đi tuyệt vời này. Người luôn đi đầu dẫn đoàn ở đường bằng và người cuối cùng vượt dốc đổ đèo sau khi đã đôn thúc được 38 học trò qua được đoạn đường nguy hiểm và cũng là người duy nhất không cần hỗ trợ trên những cung đường đó. Là người sẽ sốt sắng hơn bất cứ người nào nếu vắng mặt ai đó trong đoàn và mừng rỡ ra mặt khi trò theo kịp. Là người sẵn sàng cõng trò vượt đồi vượt núi khi trò tụt huyết áp hay căng cơ. Là người chỉ cần tôi biết rằng luôn sẵn sàng hỗ trợ phía sau thì Pha Luông thật sự quá đỗi dễ dàng để chinh phục. Là người mà mỗi khi kết thúc một đoạn bùn lầy hay sỏi đá, mấy chục người chúng tôi cùng nhau vỗ tay hò hét “Thầy là ai? Là người đàn ông vĩ đại nhất của chúng ta”. Là người nhịn đói để trò được ăn nhiều hơn một chút nhưng vẫn dạy trò phải biết chia sẻ với những người cũng đang mệt và không có đồ ăn. Là người mà bất cứ một người lạ nào gặp cũng niềm nở chào Thầy, một số khác kính cẩn nhờ Thầy giúp đỡ những người bị đau trong đoàn của họ. Là người vừa ăn lương khô, vừa quan sát trò chụp ảnh ở những điểm dễ trượt ngã. Trên đường tôi có hỏi đùa rằng Thầy mặc cả được bọn em sang biên giới với giá bao nhiêu ạ, Thầy cười: “Với Thầy, anh em là vô giá”. Thầy là người luôn im lặng lắng nghe tâm sự của mỗi người chúng tôi một cách chân thành nhất, nghe với tất cả sự quan tâm, che chở, và sẵn sàng nhảy múa thật bốc thật điệu cùng anh em trong tiếng nhạc dân tộc cũng như nhạc sàn 🙂 Là người không ngừng đọc kinh cầu nguyện cho sự an toàn của cả đoàn mỗi khi chuẩn bị vượt một chặng đường khó khăn. Với tôi, đó không phải người cha, người chú hay người anh, mà là hai chữ Người Thầy với ý nghĩa cao cả trọn vẹn của nó. Là người mà tôi cùng tất cả anh em đặt niềm tin tuyệt đối.

Tấm ảnh chụp riêng đầu tiên cùng Thầy tôi
Cuối cùng là cảm xúc dạt dào dành cho những người anh em Vovinam của tôi, bởi không có tinh thần đoàn kết, yêu thương, quan tâm, chăm sóc chân thành nơi đó, chắc chắn rằng tôi sẽ không vượt qua được 3 ngày đó trong thân thể rã rời mà tinh thần ngời ngời như thế. Nơi đó ngay từ ngày đầu tiên đến tận bây giờ tôi luôn yêu thương, coi như một thứ vũ khí bí mật của mình, tuyệt đối không dễ rời xa.
Cuối cùng chúc mừng tôi đã mạnh mẽ kiên cường với suy nghĩ “chỉ cần tự sức vượt được núi này thì từ giờ về sau việc gì cũng có thể một mình đảm đương”. Gửi tới tôi sự ngưỡng mộ và niềm yêu thương tột cùng. ôm tôi một cái ôm thật chặt!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.